Chương 8: (Vô Đề)

"Bệ hạ cứ yên tâm. Phượng tộc bên kia đã sớm sai người đưa thiệp, tin rằng Phượng tộc nhất định cũng rất nguyện ý kết thân cùng chúng ta."

Long Đế cười nói:

"Đó là đương nhiên. Long Phượng hai tộc từ thời thượng cổ đã nhiều lần kết thân, chỉ là mấy chục vạn năm nay, hoàng tộc hai bên ít qua lại mà thôi."

Nói đến đây, Long Đế mang theo vài phần tiếc nuối, chậm rãi nói:

"Nếu không phải Lăng Hàn vẫn luôn không chịu cưới phi, thì cũng chẳng cần kéo dài tới tận bây giờ. Nếu sớm hơn mấy trăm năm, biết đâu bản đế còn có thể có được một vị tức phụ là phượng chủ."

Văn thừa tướng nghe vậy, trong lòng không khỏi thầm nghĩ: phượng hoàng tộc bên kia tổng cộng cũng chỉ có duy nhất một vị phượng chủ, bệ hạ ngài quả thật dám nghĩ. Lỡ như không cưới được con dâu, e rằng còn đem cả Thái Tử bồi vào thì khổ.

Dù trong lòng âm thầm chửi thầm như vậy, nhưng văn thừa tướng vẫn thuận theo lời Long Đế mà nói tiếp:

"Thần từng nghe nói, phượng hoàng hai tộc vị phượng chủ này phong tư tuyệt thế, thực lực lại cường đại, huyết mạch càng là kế thừa từ đời trước phượng chủ, là người có khả năng nhất trong mấy chục vạn năm nay hóa thành Cửu Thiên Phượng Hoàng."

Long Đế gật đầu, thở dài một tiếng:

"Ngươi nói không sai. Hơn nữa, tuổi tác của vị phượng chủ kia cũng tương đương với Lăng Hàn. Nếu đổi lại là mấy chục vạn năm trước, khi huyết mạch hai tộc còn chưa loãng như hiện tại, nàng quả thực là lựa chọn thích hợp nhất để hai tộc kết thân."

Long tộc và phượng tộc kết hợp, hậu đại càng dễ sinh ra ngân long hay phượng hoàng có khả năng phản tổ. Điều này đại khái có liên quan đến thời thượng cổ, khi Thái Hư Cổ Long cùng Cửu Thiên Phượng Hoàng hai tộc thường xuyên thông hôn.

Đây cũng chính là một trong những nguyên nhân khiến Long Đế cảm thấy đáng tiếc. Phượng tộc Tả Vũ Quân tuy cũng không tệ, nhưng rốt cuộc huyết mạch phượng hoàng đã loãng. Trước khi hóa phượng, nàng chỉ là một vũ tộc bình thường, so với phượng chủ của hai tộc phượng, hoàng thì dĩ nhiên vẫn kém hơn.

"Bệ hạ cũng đừng quá tiếc nuối," văn thừa tướng khuyên nhủ. "Chẳng phải lần này bệ hạ là vì Thái Tử điện hạ chọn trắc phi sao? Nếu thật sự là phượng chủ tới, chỉ một vị trí trắc phi e rằng sẽ ủy khuất nàng."

"Ngươi nói cũng phải......" Long Đế khẽ gật đầu, rồi lại nói tiếp: "Nhưng nếu phượng chủ thật sự nguyện ý gả cho ngô nhi, thì Khư Hải Long tộc nhất định lấy lễ Thái Tử Phi đối đãi, tương lai long hậu chi vị cũng sẽ dành cho nàng."

Nói xong, Long Đế ngửa mặt thở dài một hơi.

"Ngươi nói xem, lão tiểu tử kia vận khí sao lại tốt như vậy. Sinh được một nữ nhi tư chất xuất chúng thì thôi, hôn sự cũng chẳng cần trưởng bối nhọc lòng, tự mình ra ngoài tìm một hỗn tiểu tử, thậm chí còn mang cả trứng về."

"Nếu hắn còn sống, chắc chắn sẽ đứng trước mặt ta khoe khoang mấy ngàn, mấy vạn năm, cười nhạo ta mấy vạn năm nay vẫn chưa ôm được tôn tử."

Văn thừa tướng biết, trong miệng Long Đế nhắc đến "lão tiểu tử" chính là đời trước phượng chủ. Long tộc và phượng tộc tuy cách nhau khá xa, nhưng giữa hai bên vẫn luôn có người qua lại.

"À đúng rồi," Long Đế chợt nhớ ra, "phượng hoàng hai tộc trưởng lão không phải muốn tìm trắc thất cho phượng chủ sao? Có kết quả gì chưa? Lê Thanh cái đồ không biết cố gắng kia, thật sự làm bản đế mất mặt, vậy mà còn để Phượng tộc trả người về."

"Có lẽ là phượng chủ không thích kiểu như Lê Thanh điện hạ," văn thừa tướng ôn tồn nói. "Bệ hạ cũng đừng quá tức giận."

Long Đế hừ lạnh một tiếng:

"Thôi thôi, không nhắc đến nữa. Nhắc tới là bản đế lại nổi giận."

"Việc quan trọng nhất hiện tại của ngươi," Long Đế nhìn văn thừa tướng nói, "là sắp xếp thỏa đáng chuyện của Thái Tử điện hạ. Đừng làm quá phô trương, Lăng Hàn không thích."

"Vâng." Văn thừa tướng cung kính đáp lời.

Lúc này.

Trong tẩm cung của Thái Tử.

Một bóng người lén lút lóe lên, tiến vào trong điện. Khi thấy người đang ngồi trước bàn, nàng liền kinh hỉ bước tới, vỗ nhẹ lên vai đối phương, nói:

"Ta còn tưởng thị nữ lừa ta, không ngờ biểu đệ ngươi thật sự đã trở về. Đã trở về rồi, sao cũng không phái người báo cho ta một tiếng?"

Người tới khoác một thân tơ vàng hoa phục, phía trên khảm đầy trân châu bảo thạch, hoa lệ vô cùng. Toàn thân nàng trông chẳng khác nào một giá châu báu biết đi, ngay cả trên ngón tay cũng đeo nhẫn ngọc lấp lánh.

Sở Lăng Hàm liếc nhìn người kia tự nhiên ngồi xuống đối diện mình, bộ dạng chẳng khác gì khổng tước xòe đuôi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!