Chương 5: (Vô Đề)

Sư huynh muội tụ họp một chỗ, vây quanh Lộ Dật, ngồi xuống bàn đá được hắn tiện tay chém san bằng rồi khiêng về từ sơn gian.

Trong bọn họ, Lộ Dật là người thích rượu nhất, cũng đặc biệt yêu việc ủ rượu. Toàn bộ sân ngầm đều bị đào rỗng, chuyên dùng để cất giữ rượu ngon.

Quân Linh nhân lúc Lộ Dật đi lấy rượu, tự mình từ nhẫn trữ vật lấy ra mấy đĩa điểm tâm tinh xảo, cười gian xảo nói: "Ta mang điểm tâm tới."

"Ta mang linh quả." Hành Thu ở bên cạnh lấy ra hai mâm ngọc tử linh quả, trái nào trái nấy to bằng nắm tay, vỏ sáng bóng căng tròn, linh khí tỏa ra bốn phía.

Sở Lăng Hàm tháo mặt nạ xuống, trong mắt lộ ra vài phần bất đắc dĩ: "Các ngươi sáng sớm đã bàn bạc xong rồi phải không?" Nếu không, sao chuẩn bị lại đầy đủ đến vậy.

"Sư huynh quả nhiên thông minh." Quân Linh cười rạng rỡ, đẩy bánh hạt dẻ về phía hắn, "Chúng ta đã thương lượng từ mấy ngày trước, nhất định phải chúc mừng ngươi."

"Đúng rồi sư huynh, ngươi mau nếm thử yến nhuỵ bánh hạt dẻ này. Ta cố ý tới Yến Dương Thành, mua ở tiệm điểm tâm mà ngươi thích nhất đó."

Yến nhuỵ bánh hạt dẻ chủ yếu dùng yến nhuỵ mật hoa làm phụ liệu. Loại mật hoa này chỉ có Kim Đan cảnh trở lên ong yêu mới có thể ủ ra, mỗi trăm năm mới thu được một ít, vô cùng trân quý.

Sở Lăng Hàm không có nhiều h*m m**n, đối với mỹ thực cũng chỉ nếm qua cho biết. Trong số các sư huynh muội, chỉ có vài người biết hắn thích đồ ngọt, đặc biệt thiên vị yến nhuỵ bánh hạt dẻ.

"Linh nhi sư tỷ nói không sai." Hành Thu gật đầu tán đồng, "Sư huynh lần này bế quan thành công vượt qua vấn tâm kiếp, còn tu tới Hợp Thể cảnh. Chuyện vui như vậy, quả thật nên chúc mừng."

Sở Lăng Hàm còn có thể nói gì? Đối với những sư đệ sư muội một lòng vì mình như thế, hắn chỉ có thể chiều theo.

Năm đó khi Quân Linh cùng Hành Thu nhập môn, vì hắn đã ở trong môn nhiều năm, trước khi hai người kết đan, gần như đều do hắn chỉ dạy.

Ở một mức độ nào đó mà nói, hắn vừa là sư huynh, cũng coi như nửa vị kiếm thuật sư phụ của bọn họ.

Đang lúc trò chuyện, Lộ Dật ôm hai vò rượu từ trong phòng đi ra, vừa đi vừa nói: "Các ngươi đoán xem hai vò rượu này là rượu gì?"

Quân Linh chống cằm, đáp: "Ai mà biết Lộ sư huynh ngươi là rượu gì. Bình rượu của ngươi nhìn cái nào cũng giống nhau."

Nói xong, nàng lộ ra vẻ mặt mưu tính đã lâu: "Lộ sư huynh, hôm nay là để chúc mừng Sở sư huynh xuất quan, ngươi không được keo kiệt đâu đó."

"Linh tửu trăm năm không đủ đâu, ít nhất cũng phải ngàn năm trở lên. Ta nhớ ngày Sương Đồng sư tỷ thành thân, ngươi từng mang ra hai vò Huyền Sương Vụ Linh Nhưỡng."

Huyền Sương Vụ Linh Nhưỡng lấy quả Huyền Sương Vụ làm chủ, phối hợp hơn trăm loại linh quả linh thực, hương vị tuyệt hảo, được xưng là tiên nhưỡng cực phẩm trong cực phẩm.

Phàm là Huyền Sương Vụ Linh Nhưỡng trên trăm năm, đối với tu sĩ đã là bảo vật hiếm có. Huống chi Lộ Dật dùng quả ngàn năm, lại còn áp dụng thủ pháp ủ đặc biệt, cất hầm đủ ngàn năm

- chỉ nghĩ thôi cũng đủ khiến người ta thèm nhỏ dãi.

Lộ Dật đặt vò rượu xuống, tức giận gõ nhẹ lên đầu nàng: "Ta đã nói mà, ngươi tiểu nha đầu này sao đột nhiên nhớ tới việc chúc mừng Sở sư huynh. Rõ ràng là còn chưa từ bỏ ý định, nhớ thương Huyền Sương Vụ Linh Nhưỡng của ta. Tiểu tửu quỷ, cũng không biết giống ai."

"Ta là sư muội của ngươi, ngươi nói ta giống ai?" Quân Linh làm nũng, kéo tay áo hắn lắc lắc, "Hảo sư huynh, ngươi không keo kiệt như vậy đâu, đúng không?"

"Ngày mai còn có chính sự." Lộ Dật vỗ nhẹ lên trán nàng, "Ngàn năm Huyền Sương Vụ Linh Nhưỡng, ngươi muốn say chết à?"

"Thật sự muốn uống, đợi đến ngày ngươi thành thân, sư huynh tặng ngươi hai đàn, được chưa?"

Quân Linh vừa nghe, mặt lập tức xụ xuống, rầu rĩ nói: "Vậy phải đợi tới khi nào chứ? Đạo lữ tương lai của ta còn không biết ở đâu. Sương Đồng sư tỷ thành thân lúc đó cũng hơn hai ngàn tuổi rồi, chẳng lẽ ta còn phải chờ thêm hơn một ngàn năm nữa sao?"

Sở Lăng Hàm cùng Hành Thu nhìn cảnh hai người đối đáp, đều bật cười.

"Chúng ta là người tu tiên, một ngàn năm tính là gì." Lộ Dật cười trêu chọc, "Cho dù vạn năm, cũng chỉ như cái chớp mắt. Yên tâm, sư huynh còn chờ được."

Quân Linh đảo mắt một vòng, đột nhiên vỗ tay, nhìn qua nhìn lại giữa Sở Lăng Hàm và Lộ Dật, cười quái dị: "Vậy thì ta còn không bằng mong các sư huynh các ngươi thành thân trước. Các sư huynh thành thân, ta cũng có rượu uống."

Hành Thu đang ăn điểm tâm suýt nữa thì sặc, nhìn Sở sư huynh rồi lại nhìn Lộ sư huynh, biểu tình vô cùng cổ quái.

Lộ sư huynh là một kẻ cuồng luyện kiếm, suốt ngày không phải tìm người tỷ thí thì cũng là điên cuồng khiêu chiến cao thủ. Dung mạo tuấn lãng bất phàm, vậy mà lại không có nữ tu nào để ý. Rốt cuộc ai cũng muốn tìm một đạo lữ ôn nhu săn sóc, chứ không phải một kiếm tu bạo lực, ngày ngày rút kiếm là chém.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!