Chương 47: (Vô Đề)

Vừa rồi giương cung bạt kiếm, vì Lưu Ly mà dịu xuống.

Sở Lăng Hàm trong lòng cũng không rõ là tư vị gì, nàng có thể cảm giác Vô Ưu vừa rồi suýt nữa nhả ra, hoặc nói là dưới sự ép sát từng bước của mình, nàng đã sắp nói ra nguyên nhân không muốn nhắc tới kia.

"Sư phụ không có cãi nhau với Thiếu Quân." Nàng nói.

Lưu Ly nhìn nàng, trong mắt lộ rõ vẻ không tin.

Sở Lăng Hàm:...... Cũng đúng, bộ dạng vừa rồi, nói không cãi nhau ai tin.

Nàng thở dài trong lòng, nhận ra trước mặt Vô Ưu, mình tựa hồ càng chân thật hơn một chút. Nàng chưa từng cãi nhau với ai, chỉ có hai lần, đều là với Vô Ưu.

Vô Ưu đối với nàng tựa hồ cũng vậy.

Mang nhãi con cãi nhau quả thực không thể, về sau tận lực đừng cãi nữa. Dù có muốn cãi, cũng không thể trước mặt Lưu Ly, kẻo để lại bóng ma trong lòng nàng.

"Sư phụ gạt người." Lưu Ly nhìn nàng nói, rồi ngẩng đầu nhìn Thiếu Quân khóe mắt hơi đỏ: "Sư phụ ngươi còn làm Thiếu Quân khóc."

Sở Lăng Hàm nghẹn lại, ánh mắt dừng trên mặt Vô Ưu, phát hiện nàng quả thật trông như sắp khóc. Lập tức trong lòng bồn chồn, chẳng lẽ mình nói nặng quá, làm nàng khóc sao.

Diệp Văn Khanh không biết mình trông thế nào, nàng gần như chưa từng cãi nhau với ai, tự nhiên không biết khi cảm xúc kích động, mình nhìn sẽ giống như sắp khóc.

Rõ ràng cãi nhau là chuyện của hai người, giờ lại thành ra mình trong ngoài đều không phải người.

Lưu Ly nắm tay Thiếu Quân, nhẹ nhàng vỗ vỗ như an ủi, rồi quay sang sư phụ: "Sư phụ, ngươi với Thiếu Quân có chuyện gì không thể nói cho đàng hoàng, nhất định phải cãi nhau sao?"

Sở Lăng Hàm còn có thể nói gì, đương nhiên chỉ có thể nhận thua. Huống chi truy cứu kỹ, chuyện vừa rồi thật sự là do nàng khơi mào.

"Là sư phụ không tốt, không nên cãi nhau với Thiếu Quân, có phải dọa Lưu Ly rồi không."

Lưu Ly nhìn nàng, ủy khuất hỏi: "Sư phụ ngươi không thích Thiếu Quân sao? Thiếu Quân rõ ràng tốt như vậy."

Trong lòng Lưu Ly, sư phụ đối nàng tốt, Thiếu Quân cũng đối nàng tốt.

Hai người đều tốt như nhau, nàng không muốn sư phụ và Thiếu Quân cãi nhau.

"Tự nhiên là thích, chỉ là có vài việc Lưu Ly còn nhỏ, nên chưa hiểu." Sở Lăng Hàm nghĩ đây có tính là khuỷu tay quẹo ra ngoài không? Nhưng nghĩ kỹ, nếu vậy mà tính thì nàng e rằng toàn thân đều quẹo ra ngoài.

Nàng làm bộ không thấy Vô Ưu trừng mình.

Diệp Văn Khanh thấy nàng không nhìn mình, nhịn không được nói: "Ngươi trước mặt Lưu Ly, nói bậy bạ gì đó."

"Ta đây tính là nói bậy sao? Ta chỉ trả lời câu hỏi của Lưu Ly, ta thật sự thích ngươi." Sở Lăng Hàm nói thẳng thắn hào phóng, nàng đối điều mình nhận định, xưa nay không che che giấu giấu.

Huống hồ, chuyện này vốn dĩ cũng không có gì phải che.

Lưu Ly mím môi, nhìn hai người, vẻ mặt sầu lo. Nàng phát hiện hình như Thiếu Quân không quá thích sư phụ.

"Thiếu Quân, ngươi có phải chán ghét sư phụ không."

Đột nhiên bị hỏi đến không kịp phòng bị, Diệp Văn Khanh thoáng sững người. Nàng còn chưa kịp mở lời, đã thấy đối diện Sở Lăng Hàn chăm chú nhìn chằm chằm mình, tựa như đang chờ đợi nàng đáp án.

Nàng cúi đầu né tránh ánh mắt của Sở Lăng Hàn, lại không ngờ vừa ngẩng lên liền đối thẳng Lưu Ly kia gương mặt đầy chờ mong.

Đáng giận, một lớn một nhỏ này có phải đã nói trước rồi không. Quả nhiên không hổ là thầy trò, cái dáng nhìn chằm chằm người ta ấy đúng là không khác gì nhau.

Trong tình cảnh như vậy, Diệp Văn Khanh thật sự rất khó thốt ra lời trái lương tâm........ Chán ghét sao? Sao có thể chứ.

"Không chán ghét." Diệp Văn Khanh có chút thất bại mà mở miệng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!