Chương 40: (Vô Đề)

Sở Lăng Hàm nghe vậy liền nghiêng đầu nhìn Diệp Vô Ưu, khóe miệng không dấu vết cong lên.

"Muốn cùng đi sao."

Quân Linh trong lòng âm thầm phun tào sư huynh muộn tao, nghĩ thầm đã như vậy rồi còn hỏi làm gì, trực tiếp kéo người đi không phải tốt hơn sao.

Dĩ nhiên, ngoài mặt Quân Linh vẫn phải giúp sư huynh.

Vì thế khi Vô Ưu tỷ còn chưa kịp mở miệng, nàng đã vội vàng nói: "Đương nhiên là muốn đi rồi, Vô Ưu tỷ, tỷ đáp ứng ta đi mà."

Lưu Ly thấy vậy cũng cẩn thận hỏi: "Thiếu Quân, cùng đi, được không ạ?"

Diệp Văn Khanh nhìn một lớn một nhỏ trước mắt, lại nhìn người đứng bên cạnh treo cao mình như kẻ ngoài cuộc, cũng không biết vì lý do gì.

Nàng đáp ứng.

Ân, chỉ là không muốn làm Lưu Ly và Quân Linh thất vọng, hoàn toàn không liên quan gì tới con long hỗn đản bên cạnh.

"Sau núi, đã nghĩ xong muốn đi đâu chưa?" Sở Lăng Hàm cảm thấy mũi hơi ngứa, nhưng không để ý. Khi nghe Diệp Vô Ưu đồng ý, tâm tình nàng rất tốt.

Sở Lăng Hàm tiện tay bế Lưu Ly lên, giọng nói vẫn bình thản nhưng dịu đi không ít: "Đã nghĩ xong muốn linh sủng gì chưa?"

Cảnh này khiến mọi người đều chấn động.

Lộ Dật: Xem ra sư đệ thật sự rất thích đứa đồ đệ này.

Quân Linh: Không ngờ sư huynh lại thích Lưu Ly như vậy, hồi nhỏ mình còn chẳng được ôm, hừ, quả nhiên là thiên vị.

Hành Thu: Sao lại cảm thấy sư huynh ôm hài tử đứng cạnh Vô Ưu tỷ, trông giống như một nhà ba người...... Không không không, nhất định là nghe Lộ Dật sư huynh nói nhiều nên nghĩ lung tung.

"Không có." Lưu Ly lắc đầu, lại tri kỷ bổ sung: "Nhưng chỉ cần là sư phụ bắt, Lưu Ly đều thích."

Diệp Văn Khanh đứng bên cạnh nhìn, Lưu Ly vốn thân cận với mình, vậy mà mới bao lâu đã thân thiết với Sở Lăng Hàn như vậy, trong lòng nàng nói không rõ là cảm giác gì.

Muốn tới sau núi, đương nhiên phải ngự kiếm.

Sau núi Huyền Dương sơn mạch là nơi không mấy đệ tử lui tới, là vùng chưa được khai phá của Huyền Dương kiếm phái. Ở đó sinh sống không ít yêu thú, nghe nói sâu trong núi còn có yêu thú gần hóa thần, thậm chí vượt qua hợp thể cảnh, nhưng cũng chỉ như vậy.

Nếu thật sự có yêu thú mạnh đến mức Đại Thừa trở lên, không thể khống chế, Huyền Dương kiếm phái tuyệt đối sẽ không để chúng tồn tại

-- không có môn phái nào cho phép yêu thú nguy hiểm tồn tại trong địa bàn của mình.

Ngoại trừ điều đó ra, những yêu thú sống sâu trong Huyền Dương sơn mạch cũng không bị truy sát tận diệt.

Môn quy quy định rõ ràng, đệ tử bình thường không được tới gần sau núi; nội môn đệ tử có thể vào, nhưng chỉ được hoạt động trong khu vực nhất định, không được đi sâu.

Lưu Ly còn chưa biết ngự kiếm, Sở Lăng Hàm với thân phận sư phụ, đương nhiên việc dạy đồ đệ là nghĩa bất dung từ.

Quân Linh đột nhiên nhảy ra, cười tủm tỉm hướng về phía nàng đang được Lưu Ly ôm trong lòng mà vươn tay, một bên chìa tay, một bên nói:

"Sư huynh, để Lưu Ly đi cùng ta đi, vừa hay cho ta cùng Lưu Ly thân cận một chút."

Sở Lăng Hàm nhướng mày, nàng quả thực không ngờ Quân Linh lại nhìn Lưu Ly bằng ánh mắt như vậy.

"Lưu Ly, ngươi nói đi."

Lưu Ly nghĩ tới chuyện ngự kiếm, trong lòng không tự chủ được vẫn có chút chột dạ, nhưng ngẫm lại bản thân không thể liên lụy sư phụ, cũng không thể trì hoãn việc sư phụ tìm sư nương cho mình.

Vì thế nàng liền □□ gật đầu, nói:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!