Lưu Ly đương nhiên không có ý kiến, trong lòng nàng còn có chút tò mò, động phủ của sư phụ rốt cuộc sẽ là bộ dáng gì.
Trong động phủ không sáng như ban ngày, nhưng cũng tuyệt không hắc ám không ánh sáng. Từng trản tinh thạch đèn được khảm vào vách tường, trên đỉnh đầu là dây đằng tản ra oánh oánh quang mang.
Sở Lăng Hàm dẫn Lưu Ly đi qua hàn đàm, lại đi sâu vào trong, vòng qua một chỗ cong liền tới phòng ngủ của mình. Nàng đẩy cửa bước vào, vừa xoay người đã thấy trong mắt Lưu Ly lóe lên quang mang tò mò.
"Nơi này là phòng ngủ của vi sư, ngươi ở đây cầm quần áo thay, thay xong thì tới thư phòng cách vách."
"Là, sư phụ." Lưu Ly giòn giã đáp, cảm xúc có chút ức chế không được mà ngẩng cao.
Sở Lăng Hàm không nói thêm, nàng rời phòng, thuận tay khép cửa lại, đi sang thư phòng cách vách.
Lúc trước vì tiện, khi kiến tạo, thư phòng tĩnh thất và phòng ngủ đều cách nhau không xa.
Trong phòng ngủ.
Lưu Ly chớp chớp mắt, nhìn bài trí trong phòng. So với nàng tưởng tượng có chút khác, lại có cảm giác quả nhiên đúng như vậy.
Cả phòng ngủ bày biện ngắn gọn đại khí, cơ hồ không có vật dư thừa. Trên tường treo một bức tranh chữ, bên cạnh đặt một tấm bình phong ngọc chất.
Lưu Ly cúi đầu tháo túi trữ vật treo bên hông xuống. Luyện Khí kỳ đã có thể dùng túi trữ vật, nhưng túi trữ vật đối nàng mà nói chẳng rẻ. Nói ra thì đây còn là lần đầu nàng dùng.
Dù là túi trữ vật nhỏ nhất như trong tay nàng, ở bên ngoài ít nhất cũng phải tốn một trăm khối hạ phẩm linh thạch mới mua được. Trong môn dựa theo thân phận đệ tử mà giá khác nhau, nhưng rẻ nhất cũng cần 50 khối hạ phẩm linh thạch.
Nàng luyến tiếc.
Nhìn sang bên cạnh chiếc bàn gỗ hoa cúc lê, nàng chạy tới, lấy đồ trong túi trữ vật ra, đặt lên bàn ghế. Bên trong lần lượt là một bộ nội môn nữ đệ tử lam sắc giao lãnh sam váy kèm lụa trắng áo khoác tay áo, bên trong có bạch sắc đai lưng, cùng một khối nội môn đệ tử thân phận ngọc bài.
Trừ khác về kích cỡ, bộ y phục trước mắt này cũng không khác gì những nội môn đệ tử nàng từng thấy.
Y phục nội môn đệ tử thuộc cấp thấp pháp khí, tự mang công hiệu thanh khiết cùng một chút phòng ngự. Vải mềm mại, mặc lên thông khí thoải mái, so với vải thô của tạp dịch đệ tử dễ chịu hơn nhiều.
Lưu Ly lanh lẹ thay quần áo, rồi treo ngọc bài bên hông, lại kéo tóc từ cổ áo ra.
Khóe miệng nàng từ đầu đến cuối vẫn giữ nụ cười. Nàng thu lại quần áo thay ra, bỏ vào túi trữ vật, rồi xoay người mở cửa phòng chạy ra ngoài.
Không thể để sư phụ đợi lâu.
Sở Lăng Hàm tới thư phòng thì không đóng cửa thư phòng, để tiện Lưu Ly tìm sang.
Lưu Ly vào thư phòng, liền thấy Sở Lăng Hàm đang đứng trước kệ sách nhìn hồi lâu. Cuối cùng nàng vươn tay lấy từng quyển thư tịch trên kệ xuống, rồi đặt lên bàn sách bên cạnh.
Nghe tiếng bước chân có người tiến vào, nàng nhìn qua, không ngoài dự liệu thấy tiểu đồ đệ của mình.
Nội môn đệ tử Huyền Dương Kiếm Phái đều mặc lam bạch y sam. Nam đệ tử thì nho nhã trầm ổn cẩn thận, còn nữ đệ tử lại ưu nhã tự mang tiên khí.
Dù mặc trên người Lưu Ly
- một đứa trẻ sáu bảy tuổi
- vẫn có thể hiện ra vẻ hoạt bát tinh thần phấn chấn đáng yêu.
Lưu Ly chạy đến trước mặt nàng, đứng lại cách một bước, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn nàng, nói: "Sư phụ, đồ nhi mặc thế này, đẹp không?"
Sở Lăng Hàm nhìn ra sự thấp thỏm trong mắt Lưu Ly. Rốt cuộc vẫn chỉ là hài tử, cách nàng che giấu cảm xúc trong mắt Sở Lăng Hàm hoàn toàn vô dụng.
"Ân, không tồi."
Một thân lam bạch giao lãnh sam váy, tóc búi bao bao đối xứng của nữ đồng, dây cột tóc đỏ buông ở nhĩ sườn, bộ dáng ngây thơ hồn nhiên khiến người ta không khỏi mỉm cười.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!