Chương 35: (Vô Đề)

Lưu Ly, không, giờ hẳn nên gọi là Lưu Ly. Nàng vẫn còn đắm chìm trong cảm xúc ban nãy, bái sư cứ như vậy đã thành...... hoàn toàn không có cảm giác chân thật.

-- Bích ba vạn khoảnh Lưu Ly sắc, thật sự rất dễ nghe.

Lưu Ly mím môi, không nhịn được mỉm cười.

Luyện Khí tam tầng, với tu vi này, pháp khí cao giai căn bản không dùng được; pháp khí cấp thấp thì nàng lại không có. Ít nhất cũng phải Trúc Cơ mới có thể sử dụng, thôi thì cứ cho trước, sau này tìm thứ thích hợp hơn cũng chưa muộn.

Sở Lăng Hàm tìm tới tìm lui, nhất thời không có lựa chọn tốt hơn. Những pháp khí này phần lớn đều là nàng dùng từ trước kia, về sau không còn dùng tới nữa, phẩm giai thấp, liền để đó không động.

Dù sao nàng cũng là Hợp Thể cảnh đại năng, nếu lấy ra pháp bảo quá rách nát, cũng không tiện.

Nàng cúi đầu nhìn thứ mình lấy ra từ nhẫn trữ vật. Pháp khí công kích, cho Lưu Ly cũng không dùng được, chi bằng chọn phòng ngự, lỡ gặp nguy hiểm còn có thể bảo hộ một chút.

"Đưa tay ra." Sở Lăng Hàm nhìn Lưu Ly cười đến rạng rỡ như hoa, bộ dáng ngây ngô này, trông thế nào cũng không giống người thông minh.

Lưu Ly theo bản năng đưa tay.

Một chiếc vòng tay bạch ngọc tròng lên cổ tay nàng. Vòng ngọc tinh xảo, ôn nhuận, tự động co lại vừa khít cổ tay.

"Cái này là gì?" Lưu Ly hỏi, vừa cẩn thận vừa tò mò.

"Pháp khí phòng ngự. Gặp nguy hiểm không còn cách nào, trực tiếp ném nó ra." Sở Lăng Hàm kiên nhẫn giải thích cách sử dụng.

Nếu không phải hôm nay nàng gần như lục sạch nhẫn trữ vật để tìm lễ gặp mặt cho đồ đệ, e là cũng chưa chắc đã nhớ tới chiếc vòng ngọc này.

Mỗi kiếm tu ngoài việc tu kiếm, phần lớn cũng biết một ít thuật luyện khí.

Sở Lăng Hàm ở phương diện này thiên phú xuất chúng, trình độ luyện khí rất cao, thỉnh thoảng còn luyện ra vài món pháp khí kỳ quái. Loại vòng ngọc ném ra liền tự bạo này cũng là một trong số đó.

Hơn nữa loại pháp khí này không cần linh lực thâm hậu để tế luyện, chỉ cần lấy máu nhận chủ, sơ tế một chút nhiễm lên khí tức của bản thân là có thể dùng.

Trong Tu Chân Giới, loại pháp khí này rất hiếm, bởi nghe qua rất dễ bị cướp mất. Nhận chủ đơn giản như vậy, quả thực quá dễ để xóa đi khí tức của chủ cũ.

Chiếc vòng ngọc nhìn như dương chi bạch ngọc, đeo trên cổ tay Lưu Ly, hoàn toàn không có linh khí dao động, trông giống một món trang sức bình thường.

Xét đến việc thất phu vô tội, hoài bích có tội, pháp khí nhìn không ra là pháp khí như vậy, đối với Lưu Ly mà nói lại an toàn hơn.

Dù rằng Sở Lăng Hàm không cho rằng Lưu Ly sẽ có ngày phải dùng đến thứ này

- sống trong môn phái, lại là đệ tử của nàng, sao có thể gặp nguy hiểm gì.

"Thích không?" Thấy Lưu Ly v**t v* vòng tay với vẻ trân trọng, Sở Lăng Hàm không khỏi mở miệng hỏi.

Lưu Ly như gà con mổ thóc liên tục gật đầu, một tay phủng vòng ngọc tử, đặc biệt vui vẻ nhìn hắn nói: "Thực thích, cảm ơn sư tôn, sư tôn ngươi thật tốt."

"Ân, thích liền hảo."

Sở Lăng Hàm nhìn đôi mắt cong cong khi Lưu Ly cười rộ lên, trong lòng nghĩ tiểu nha đầu quả thật đáng yêu, khó trách Vô Ưu sẽ thân cận cùng nàng.

Vây xem toàn bộ hành trình hệ thống:...... Ký chủ càng ngày càng muộn tao.

Sở Lăng Hàm ngẩng đầu liếc qua sắc trời, nàng nhớ rõ thu đồ đệ xong tựa hồ cần đi đăng ký tư liệu. Lưu Ly nguyên bản là tạp dịch đệ tử, nay nàng thu làm đồ đệ, phương diện tư liệu này tất nhiên phải sửa đổi.

Nàng đứng dậy, nhìn Lưu Ly nói: "Đi thôi."

"Sư tôn, chúng ta muốn đi đâu?" Lưu Ly có chút hoang mang, nhưng vẫn theo bản năng bước theo sư phụ.

"Đi sửa chữa thân phận đệ tử cho ngươi." Sở Lăng Hàm nhàn nhạt nói.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!