Ngày thứ hai.
Sở Lăng Hàm ngồi đả tọa suốt một đêm, thần trí sáng suốt, tinh thần sảng khoái mà mở mắt.
Tu hành đến cảnh giới như nàng, thân thể từ lâu đã không dính trần ai, sau khi tỉnh dậy rửa mặt thuần túy chỉ là thói quen.
Dùng bữa sáng cũng vậy.
Sở Lăng Hàm nghe thấy có người ở bên ngoài động phủ bẩm báo mang đồ ăn sáng tới, hỏi nàng có muốn đích thân ra nhận hay không.
"Không cần." Nàng đáp lại một câu.
Bởi nàng không thích đông người, hơn nữa trước kia trên Vọng Trần Phong căn bản không bố trí phòng bếp riêng, cho dù không bế quan nàng cũng sẽ không dùng bữa sáng...... Còn sáng nay, đại khái là do phòng bếp thấy hôm qua nàng đã dùng bữa tối, nên sáng nay mới sai người đưa tới.
Thanh Chi bưng khay đồ ăn sáng đứng bên ngoài, nghe được giọng của Lăng Khư Quân, liền cung kính hành lễ chuẩn bị rời đi, lại thấy Lăng Khư Quân từ trong động phủ bước ra.
"Bên Thiếu Quân, đã đưa qua chưa."
Thanh Chi sững người, không ngờ Lăng Khư Quân lại ra ngoài, bèn cúi người đáp: "Tử Nhứ sư tỷ đã đưa qua rồi."
"Đuổi theo." Sở Lăng Hàm liếc nhìn người trước mặt, rồi hướng về viện nơi Diệp Vô Ưu cư ngụ mà đi.
Cùng nhau dùng bữa sáng là một ý kiến không tệ.
Lăng Khư Quân đã lên tiếng, Thanh Chi đương nhiên không dám nhiều lời. Nàng chậm hơn hai bước đi theo phía sau Lăng Khư Quân, trong lòng thầm nghĩ Lăng Khư Quân đối với Thiếu Quân quả thật rất tốt, ngay cả bữa sáng cũng muốn cùng nhau dùng........
Diệp Văn Khanh dậy rất sớm, hay đúng hơn là nàng cả đêm qua trằn trọc không ngủ, sáng sớm tinh mơ đã tỉnh.
Trước mặt, Tử Nhứ đang lần lượt bày từng món đồ ăn sáng lên bàn.
Đột nhiên, nàng nghe thấy bên ngoài vang lên tiếng bước chân không hề che giấu.
Diệp Văn Khanh ngẩng đầu nhìn, liền thấy Sở Lăng Hàn từ ngoài cửa đi thẳng về phía mình, nàng hỏi: "Sao ngươi lại tới đây?" Giọng nói không lớn, nhưng nàng biết Sở Lăng Hàn nhất định nghe rõ.
"Tới bồi ngươi cùng nhau dùng đồ ăn sáng." Sở Lăng Hàm trả lời rất tự nhiên, như thể cuộc đối thoại này đã từng diễn ra vô số lần.
Nhưng trên thực tế, đây là lần đầu tiên chuyện này xảy ra giữa hai người.
"Vô Ưu sẽ không để ý ta không mời mà tới chứ."
Sở Lăng Hàn mang mặt nạ, không thấy rõ biểu tình trên mặt, nếu không phải giọng nói vẫn lạnh nhạt như trước, trông lại như đang trêu chọc.
Thanh Chi cùng Tử Nhứ đều cúi đầu nhìn mũi, nhìn tim, coi như chưa nghe thấy gì.
"Đây là địa phương của ngươi, hà tất phải hỏi ta." Trước mặt người khác, Diệp Văn Khanh cũng không làm hắn khó xử.
Sau khi bày xong đồ ăn sáng, Thanh Chi cùng Tử Nhứ liền chủ động đứng sang một bên.
Chỉ là Sở Lăng Hàm không có hứng thú để người đứng xem ăn cơm, nàng nói: "Các ngươi lui xuống đi."
Nghe vậy, Thanh Chi cùng Tử Nhứ liền lui ra ngoài, đứng chờ ở ngoài sân.
Không còn người khác quấy rầy, Sở Lăng Hàm tháo mặt nạ đặt sang một bên, thấy sắc mặt Diệp Vô Ưu không được tốt, suy nghĩ một chút rồi quan tâm hỏi:
"Ngươi trông tinh thần không tốt lắm, là đêm qua không ngủ được sao."
'Hệ thống, quét thử tình trạng thân thể của Diệp Vô Ưu.' Nàng thầm nói trong lòng.
[Đã hiểu.]
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!