Chương 26: (Vô Đề)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Sở Lăng Hàm nghe hỏi mình tới làm gì, trong lòng thầm mắng tiểu sư muội không đáng tin, tổng không thể nói mình tới để nấu cơm.

Ai biết hôm nay nàng nói ra một câu như vậy, sau này sẽ bị truyền thành thế nào, lỡ như phá hỏng hình tượng bề ngoài mà nàng duy trì bấy lâu... vậy thì thật phiền phức.

Quân Linh từ phía sau sư huynh nhảy ra, vẫy vẫy tay với những người trước mặt: "Vô Ưu tỷ tỷ muốn nếm thử đồ ăn sư huynh ta làm, các ngươi không cần hầu hạ ở đây nữa, đều lui xuống đi."

"Lưu lại một người nhóm lửa là được."

Việc Sở Lăng Hàm biết nấu ăn, ngoài mấy người thân cận ra thì không ai biết. Vì vậy sau khi Quân Linh nói xong, các đệ tử có mặt đều không khống chế được biểu tình, lộ ra vẻ kinh ngạc.

-- Lăng Khư Quân vậy mà biết nấu ăn?

-- Lăng Khư Quân vậy mà vì Phượng tộc Tả vũ quân tự mình xuống bếp!

-- Lăng Khư Quân nhất định rất thích Phượng tộc Tả vũ quân!

-- Tu vi cao thâm, thân phận tôn quý như Lăng Khư Quân lại chịu rửa tay làm canh thang, thật khiến người ta hâm mộ Tả vũ quân.

Kim đầu bếp không hổ là tu sĩ Kim Đan, từng trải phong ba, nghe Quân Linh nói chỉ sững sờ trong nháy mắt liền lấy lại tinh thần.

"Hóa ra là vậy, chúng ta sẽ không quấy rầy ngài." Kim đầu bếp nói, liếc nhìn ngoại môn đệ tử xung quanh, "Mọi người đều lui xuống đi, người phụ trách nhóm lửa ở lại."

Đứng ở cuối đám người, Lưu Ly vóc dáng nhỏ nhắn nghe kim đầu bếp nói xong, không biết là kinh hỉ hay kinh hãi. Nhóm lửa? Vậy chẳng phải là nói mình sao? Mình phải ở lại?

Toàn bộ ngoại môn đệ tử trong lòng đều ghen tị hâm mộ, thầm nghĩ sao người được ở lại lại không phải mình.

Nhưng cho dù họ có muốn ở lại cũng không dám, Quân Linh đã lên tiếng, bọn họ dù không cam lòng cũng chỉ có thể theo kim đầu bếp rời đi.

Trong chốc lát, đại viện phòng bếp trở nên vắng lặng.

Sở Lăng Hàm bọn họ nhìn đứa trẻ đứng cách mấy bước, biểu tình mỗi người mỗi khác.

Sở Lăng Hàm cảm nhận được trên người đứa nhỏ có yêu khí, trong lòng hơi ngạc nhiên, hóa ra là Yêu tộc? Vài tháng trước môn phái dường như đúng là có thu nhận một nửa yêu.

Yêu khí trên người rất mỏng, hẳn là nửa yêu không thể biến về nguyên hình, khó trách lúc nãy lẫn với các đệ tử khác cũng không dễ phát hiện.

Chỉ là Sở Lăng Hàm có chút kỳ quái, trên Vọng Trần Phong của mình sao lại có một đứa trẻ? Nàng nghiêng đầu nhìn Hành Thu, người là do tiểu sư đệ phái tới, chắc hẳn không sai.

Hành Thu bị tam sư huynh nhìn, trong lòng cũng buồn bực, hắn cũng không biết vì sao Vọng Trần Phong lại an bài một đứa trẻ tới đây.

Lưu Ly đứng yên tại chỗ, không biết nên nói gì. Bị những người thân phận tôn quý trước mặt nhìn chằm chằm, nàng cảm thấy hơi căng thẳng.

Diệp Văn Khanh chú ý tới đứa trẻ trước mặt dường như là vũ tộc, chỉ là yêu khí quá mỏng, bề ngoài cũng không thấy đặc trưng của vũ tộc, nên không dám khẳng định.

Đang lúc nàng định lên tiếng, Quân Linh đứng bên cạnh đột nhiên kinh ngạc nói: "Sư huynh, Vọng Trần Phong của ngươi sao lại có cả tiểu hài tử thế này, lại còn bẩn thỉu như mèo hoa."

Quả thật giống mèo hoa, trên mặt dính mấy vệt bùn đất, quần áo xám ướt sũng chỗ đậm chỗ nhạt, giày dưới chân cũng dính không ít bùn.

Lưu Ly nghe thấy mình bị nhắc đến, theo bản năng nắm chặt vạt áo, nghĩ rằng có lẽ nên hành lễ trước rồi tự giới thiệu.

"Quân Linh." Sở Lăng Hàm thấy đứa nhỏ có chút khẩn trương, gọi sư muội một tiếng, "Ngươi đi bảo quản sự vừa rồi đổi người khác tới, đây vẫn chỉ là một đứa trẻ."

Tu vi Luyện Khí tầng ba, khống hỏa được bao lâu chứ, quả thực là hồ đồ. Lại còn là trẻ con, lỡ làm tổn thương căn cơ thì sao.

"Nga." Quân Linh ngoan ngoãn gật đầu, định đi tìm người.

Lưu Ly vừa nghe nói muốn đổi mình đi, đang định quỳ xuống hành lễ thì chân loạng choạng, trực tiếp ngã về phía trước, hai đầu gối chạm đất, vừa vặn quỳ trước mặt Lăng Khư Quân.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!