Chương 25: (Vô Đề)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Lưu Ly hướng sau núi đi, lấy nàng sức lực, trong tay dẫn theo hai cái không thùng đi vẫn là thực vững chắc.

Vọng Trần Phong phạm vi không nhỏ, so sánh với trước sơn có người xử lý, sau núi muốn hơi yên lặng chút. Bởi vì nơi này không có gì người sẽ trải qua, một đường đi tới chỉ có thể nghe thấy điểu ngữ côn trùng kêu vang.

Lưu Ly tâm tình lại là không tồi, so với cùng nhất bang ngoại môn đệ tử dong dong dài dài, nàng thà rằng cách bọn họ xa một ít.

Đừng nhìn không ít tạp dịch đệ tử cùng ngoại môn đệ tử đối nàng thái độ ác liệt. Nhưng kỳ thật cũng còn có không ít người giúp nàng, như việc nàng có thể vào Vọng Trần Phong cũng là nhờ tạp dịch đệ tử Lý quản sự hỗ trợ.

Hai loại tình huống kể trên đều tương đối hiếm thấy. Thường thấy nhất vẫn là không thân cận, cũng sẽ không cố tình nhục mạ, ai quản việc nấy.

Chẳng qua rừng lớn chim gì cũng có, luôn có kẻ thích ức h**p người khác để làm vui. Bất kể là trong môn phái hay ở nơi khác, loại người này vĩnh viễn không thiếu.

Lưu Ly sẽ không so đo loại chuyện này. Có thù oán nàng tại chỗ liền báo, không báo được thì kiểu gì cũng tìm được cơ hội; trông chờ nàng ngậm bồ hòn thì là chuyện không thể nào.

"Sau núi linh tuyền, ở nơi nào đây?"

Lưu Ly nhìn ngã rẽ thông về sau núi trước mắt, buông hai cái không thùng xuống, từ bên hông lấy ra một khối ngọc giác cỡ chừng bằng nửa ngón tay người trưởng thành. Nàng rót vào một tia linh lực, lập tức một tấm bản đồ Vọng Trần Phong hiện ra.

Trên đó còn đánh dấu rõ những khu vực không thể đặt chân tới.

"A, tìm được rồi."

Lưu Ly nhét ngọc giác trở lại bên hông, xách hai cái không thùng, bước chân tăng nhanh hướng về vị trí linh tuyền mà đi. Chỉ trong chốc lát, nàng đã biến mất trong rừng rậm sau núi.

Linh tuyền mắt vốn chỉ là một suối nguồn bình thường, chỉ vì dưới suối có linh mạch sinh trưởng đi qua, mới hóa thành linh tuyền mắt.

Bước chân Lưu Ly nhẹ nhàng. Nàng sống trong núi rừng rất nhiều năm, vào núi rừng như về nhà. Bỗng nàng dừng lại, tai khẽ động, mũi khẽ ngửi.

Ừm, có tiếng nước rất nhẹ, còn có hơi nước. Xem ra sắp tới rồi.

Lưu Ly tăng nhanh bước, xuyên qua một mảnh rừng, đứng trên sườn núi nhìn xuống dưới: một hồ nước suối trong veo từ suối nguồn chảy ra, róc rách đổ xuống.

Nàng cẩn thận hơi khó khăn mà lần xuống sườn núi, đến bên suối nguồn, thấy đáy ao trải đầy những viên đá cuội bóng loáng; xung quanh không có cấm chế hay trận pháp gì cả.

Lưu Ly nghiêng đầu, thử khom lưng vốc một ngụm nước uống. Nước suối chứa không ít linh khí, cam liệt lại phảng phất vị ngọt thanh.

"Bang bang" hai tiếng, là tiếng thùng nước nện xuống mặt nước.

Lưu Ly lập tức đề lên hai xô nước đầy.

Chỉ là nhìn sườn núi hơi cao, làm sao đi lên lại thành vấn đề. Nàng liếc hai thùng nước đầy tràn, rồi nhìn sang những dây bích thanh đằng mạn rủ xuống bên cạnh sườn núi, mắt nàng sáng lên

-có cách.

Một mình không mang lên nổi thì dùng dây đằng buộc thùng nước lại, rồi kéo lên là được.

Bích Thương Phong.

Hành Thu đang xem thư, bỗng trước mắt hiện ra một mảng hắc ảnh. Hắn ngẩng đầu nhìn, liền thấy Quân Linh.

"Sư tỷ? Sao ngươi lại tới đây?"

Quân Linh khoanh tay trước ngực, trực tiếp ngồi xuống đối diện Hành Thu, cũng chẳng khách khí tự rót cho mình một ly trà. "Không phải, ngươi không phải nói trở về có việc sao?"

"Sư huynh bên kia, ngươi đi nói cũng vô dụng."

"Đã khiển người đi qua." Hành Thu biết hôm nay mình đừng mong đọc sách, liền khép sách lại. "Bất quá sư huynh bên kia còn chưa nói."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!