*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
"Ăn từ từ thôi." Thấy nàng ăn quá vội, mấy người bên cạnh đều sợ nàng bị nghẹn.
Lưu Ly nuốt xuống đồ ăn trong miệng, ân ân gật đầu liên tục, khi cười rộ lên thì đôi mắt không tự giác hơi nheo lại: "Đại thúc không cần lo lắng, ta ăn cơm trước giờ đều rất nhanh."
"Còn chưa biết tên của nha đầu ngươi."
"Ta kêu Lưu Ly, còn các đại thúc thì sao?"
"Đại thúc ta là đầu bếp ở đây, kêu Trương Tam, hai người phía sau là Vương Nhị, Lý Tứ. Lưu Ly nha đầu, ngươi cũng là tiên sư sao? Đây là lần đầu tiên ta gặp một vị tiên sư nhỏ tuổi như ngươi." Trương Tam cười xoa xoa đầu nàng, lại gắp thêm không ít thức ăn bỏ vào chén nàng.
"Đừng chỉ ăn cơm, đồ ăn với thịt cũng phải ăn nhiều."
"Cảm ơn Trương Tam thúc. Kỳ thật ta còn chưa tính là tiên sư đâu, ta mới nhập môn được hai tháng, còn cái gì cũng chưa biết." Lưu Ly chớp chớp mắt.
Luận về tuổi tác, nàng lớn hơn mấy vị đại thúc trước mặt rất nhiều, chỉ là mười mấy năm đầu đời sau khi chui ra từ trong trứng, nàng luôn sống trong núi rừng.
Mỗi ngày chỉ lo ăn với ngủ, tuy có hình dáng con người, nhưng so với dã thú trong núi rừng cũng chẳng khác là bao.
Sau đó rời khỏi núi rừng, bước vào nhân gian, sống lâu dần mới hiểu được một ít đạo lý đối nhân xử thế, học được cách làm một "Người", che giấu đi dáng vẻ khác biệt của mình so với những người khác.
"Nhìn dáng vẻ của ngươi cũng chỉ tầm sáu bảy tuổi, là cha mẹ ngươi đưa ngươi tới sao?"
Lý Tứ nhìn tiểu nha đầu trước mặt ăn cơm tuy ngấu nghiến nhưng động tác vẫn rất quy củ, lại nghĩ tới việc nàng nói vì muốn ăn no nên mới đến, trong đầu không khỏi hiện ra không biết bao nhiêu hình ảnh đáng thương.
Lưu Ly nghe vậy, động tác ăn cơm rõ ràng chậm lại: "Ta không có cha mẹ, lúc ta sinh ra các nàng đã không còn ở đây......"
Trương Tam liền chụp một cái lên đầu Lý Tứ, tức giận trừng mắt liếc hắn: "Hỏi linh tinh cái gì, xem hỏi đến mức nha đầu sắp khóc rồi kìa."
"Ta mới không có khóc đâu, không có cha mẹ ta vẫn lớn lên được, cũng chẳng có gì đáng buồn." Thấy hành động của Trương Tam thúc, Lưu Ly phì một tiếng bật cười, kỳ thật nàng không buồn đến vậy.
Dĩ nhiên, nói không buồn thì cũng không phải. Nàng chui ra từ trong trứng, chứ đâu phải từ tảng đá nhảy ra, làm sao có thể thật sự không cha không mẹ.
Chỉ là so với trước kia, mỗi lần nghĩ tới việc mình có thể đã bị bỏ rơi liền oán hận đau khổ, thì trải qua bao năm như vậy, nàng đã sớm không còn oán hận cặp song thân chưa từng gặp mặt kia nữa.
Có lẽ các nàng cũng có nỗi khổ riêng? Lưu Ly càng nghĩ càng lạc quan.
Hiện tại nàng chỉ mong mình mau chóng tu luyện trở nên mạnh mẽ, đợi đến khi thật sự gặp được song thân, cũng có thể nói một câu rằng dù chỉ có một mình, nàng cũng sống rất tốt.
Đứa trẻ hiểu chuyện thì ai mà không thích, huống chi đứa trẻ ấy không chỉ đáng yêu mà còn miệng ngọt, biết cách khiến người khác sinh lòng yêu mến.
Nhất thời, tình thương của cha dâng trào nơi Trương Tam, Vương Nhị, Lý Tứ, bọn họ như không cần tiền mà liên tục gắp thức ăn cho Lưu Ly, chỉ mong nàng ăn nhiều hơn, ăn no hơn.
Thật sự là tình thương của cha chất đầy trong chén như núi.
Lưu Ly cười tủm tỉm, từng ngụm từng ngụm, ai đưa gì cũng không từ chối mà ăn hết, nàng cảm thấy hôm nay mình có thể ăn bảy phần no, không, ít nhất cũng phải tám phần.
Từ nhỏ lượng ăn của Lưu Ly đã rất lớn, nghe nói chim chóc ăn chẳng được bao nhiêu, nàng lại giống như heo trong thôn, có bao nhiêu ăn bấy nhiêu.
Ở bên ngoài rất hiếm khi được ăn no, lượng cơm của một nam nhân trưởng thành đối với nàng chỉ có thể xem là món khai vị.
Tình trạng này đã theo nàng từ khi vừa chui ra khỏi trứng. Khi đó mỗi ngày nàng dùng mười canh giờ để tìm thức ăn, bốn canh giờ để ngủ, vậy mà cũng chỉ ăn được bốn năm phần no.
Sau này đến nơi Nhân tộc cư trú, nàng dựa vào sức lực lớn làm vài việc nặng để đổi lấy tiền mua đồ ăn. Vốn tưởng ở chỗ Nhân tộc sẽ khá hơn, kết quả vẫn không ăn đủ no.
-- Lượng ăn của nàng tăng lên theo sự trưởng thành.
Mỗi ngày mở mắt ra liền thấy đói. Hơn bốn mươi năm đầu bước vào nhân gian, Lưu Ly không phải đang ăn thì cũng đang chạy vạy vì bữa ăn tiếp theo.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!