*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Sở Lăng Hàm chỉ sau một lát, trong lòng liền dần bình ổn lại, nàng cảm thấy có lẽ là Diệp Vô Ưu nhất thời ngượng ngùng.
Mặc kệ Diệp Vô Ưu là thật sự ngượng, hay chỉ là do Sở Lăng Hàm tự mình cảm nhận như vậy, tóm lại Sở Lăng Hàm không đuổi theo
-- nàng cho rằng bản thân tốt nhất không nên đuổi theo lúc này.
Nàng tin vào trực giác của chính mình.
Thời gian lặng lẽ trôi, rất nhanh đã quá nửa buổi trưa.
Diệp Văn Khanh nằm phơi nắng trên nóc nhà. Ánh dương xuân ấm áp, tựa như có thể tan chảy hàn ý tích tụ nơi xương cốt. Nàng hơi mơ màng buồn ngủ, ý nghĩ không thể khống chế mà trôi dạt về Hải Dương thành mấy trăm năm trước........
Sân ngói đen tường trắng, cây hoa hồng doanh trong viện theo gió lay động. Mỗi năm vào khoảng tháng sáu, tháng bảy liền nở rộ, hoa đỏ rực rỡ phối cùng lá xanh lục hình vũ trạng, tán cây xòe rộng rủ xuống, vừa dày vừa lớn, gần như chiếm trọn khoảng sân.
Trong sân có một đôi đạo lữ trẻ tuổi, cùng những đứa trẻ mà các nàng nhặt về nuôi dưỡng.
Diệp Văn Khanh từng thích nhất khoảng thời gian tháng sáu tháng bảy, nằm ngửa trên nóc nhà đối diện cây hoa hồng doanh, vừa ngắm hoa vừa phơi nắng. À, thỉnh thoảng nàng cũng sẽ cùng Lăng Dạ phơi ánh trăng.
Người kia không giống nàng, ưa lạnh ghét nóng, vậy mà vì nàng lại trồng một gốc linh mộc thuộc hỏa
-- hoa hồng doanh.
Trong viện có cây hoa hồng doanh ấy, mỗi độ hè về, Lăng Dạ đều phải ngâm mình trong hồ sen trong viện để giải nhiệt.
Diệp Văn Khanh cũng từng nói nếu như vậy không thoải mái thì nhổ đi trồng cây khác, nhưng Lăng Dạ chỉ mạnh miệng nói những lời như "Nóng một chút rồi cũng qua", "Ngươi thích là quan trọng nhất", "Đường đường Nguyên Anh tu sĩ sao có thể bị một cây làm nóng chết", linh tinh đủ thứ.
Lăng Dạ từng nói:
Khi hoa hồng doanh nở rộ thì "lá như cánh hoàng phi vũ, hoa tự mũ phượng đỏ thắm", ở Nam Vực, ngoài cây ngô đồng ra thì đây là loài cây mà phượng hoàng yêu thích nhất, vì vậy còn được gọi là phượng hoàng mộc.
Người ta thường nói phượng đậu ngô đồng, hắn không có cách nào trồng được ngô đồng lá vàng ở Đông Vực, chỉ đành tìm hoa hồng doanh để miễn cưỡng thay thế. Nói rằng làm vậy để nhắc nhở nàng
-- con bạch khổng tước chú định sẽ hóa phượng kia
-- đừng chỉ nghĩ đến xích phượng mà quên mất còn có một con rồng đang chờ nàng về nhà.
Cuối cùng, lại là không ai trong số các nàng trở về.
Diệp Văn Khanh nheo mắt nhìn thái dương, cúi đầu liền thoáng thấy dưới hành lang đối diện có một thân ảnh đứng đó. Là Sở Lăng Hàn, không biết hắn đã đứng ở đó bao lâu.
Sở Lăng Hàm cảm giác có ánh mắt dừng trên người mình, nàng ngẩng đầu lên, vừa lúc đối diện một đôi mắt phượng xinh đẹp. Người ta nói phượng hoàng là loài cầm điểu đẹp đẽ quý giá nhất thiên hạ, nàng chưa từng thấy qua.
Nhưng chỉ nhìn đôi mắt dưới ánh mặt trời rực rỡ lung linh kia thôi, cũng đủ để tưởng tượng ra bản thể của Diệp Vô Ưu xinh đẹp đến nhường nào........ Ly hỏa xích phượng a.
Sở Lăng Hàm phát hiện đối phương đã dời ánh mắt, khóe môi nàng cong lên. Vốn chỉ là thấy người chưa trở về nên ra tìm thử, không ngờ lại có niềm vui ngoài dự đoán.
Nàng thật sự không nghĩ tới Diệp Vô Ưu cũng thích trèo lên mái nhà.
Ừm, Diệp Vô Ưu thích lên nóc nhà, nàng cũng thích lên nóc nhà, làm tròn lên thì các nàng chính là hảo tỷ muội rồi.
Nếu Diệp Văn Khanh đang ngẩn người kia biết được Sở Lăng Hàn đang nghĩ gì, không biết sẽ lộ ra biểu tình ra sao.
Sở Lăng Hàm liếc nhìn sắc trời, cũng gần đến lúc phải đi. Tuy rằng vẫn còn chút thời gian, nhưng Diệp Vô Ưu hẳn sẽ cần từ biệt Chu gia.
Nàng nghĩ nghĩ, lấy từ nhẫn trữ vật ra một tờ giấy vuông cỡ bàn tay, mười ngón tay linh hoạt gấp gập xếp xếp. Chẳng mấy chốc một con hạc giấy đã thành hình nơi đầu ngón tay, cuối cùng nàng dùng chút linh lực điểm lên đôi mắt cho nó.
Hạc giấy vỗ cánh bay lên, lượn quanh nàng hai vòng. Sở Lăng Hàm khẽ cười, thì thầm mấy chữ với hạc giấy, con hạc liền rời khỏi nàng, bay về phía nóc nhà không xa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!