Ban đêm hoa đăng hội thực náo nhiệt.
Sở Lăng Hàm các nàng một nhà đều ra cửa, bất quá lẫn nhau chi gian đối tượng lại hoàn toàn bất đồng.
Lưu Ly sớm đã túm Thanh Dao ra cửa. Sở Lăng Hàm tẩy xong chén bước ra liền không thấy bóng hai người, hơi suy tư một chút, nàng quyết định hôm nay buổi tối qua hai người thế giới.
Mấy tháng nay nàng rất ít khi cùng Văn Khanh đơn độc ở chung.
Tuy rằng nói đã thành thân lâu như vậy, nhưng chẳng lẽ không thể có chút tình thú sao.
Vì thế nàng gọi tới Lưu Nguyệt, nhét cho tiểu nữ nhi một cái trang bạc túi tiền rồi tống cổ ra ngoài chơi. Nhân tiện đem hệ thống ném cho tiểu nữ nhi, nàng không lo có người làm hại Lưu Nguyệt, nhưng hiển nhiên cũng không thể không chuẩn bị gì.
Hệ thống hơn hai trăm năm qua khôi phục một ít lực lượng, thật gặp nguy hiểm dùng để bảo hộ Lưu Nguyệt dư dả. Quan trọng nhất là hệ thống có thể cùng chính mình câu thông, có chuyện gì cũng không sợ.
Hai người đi dạo hoa đăng hội, lại có chốn cũ trọng du cảm giác.
Bất quá các nàng đều biết, đó chỉ là ảo giác, Cửu Châu hoa đăng cùng Sơn Hải giới hoa đăng hoàn toàn bất đồng.
"Muốn hay không đoán cái đố chữ." Nàng nói.
Diệp Văn Khanh cười mắt doanh doanh, "Ngươi đoán."
"Ân?"
"Ta muốn kia trản đèn." Diệp Văn Khanh xa xa chỉ về phía cách đó không xa sạp hoa đăng, ửng đỏ sắc đèn hoa sen tiểu xảo tinh xảo, cực kỳ giống nàng đã từng đưa cho nàng một trản.
Hoa đăng phía dưới treo câu đố, hiển nhiên đang chờ người đến giải.
Nàng cười một chút, duỗi tay kéo qua Văn Khanh, "Cùng đi, ta tặng cho ngươi."
Rõ ràng còn chưa biết đố đèn là gì, nàng lại tự tin tràn đầy như thể đã nắm hoa đăng trong tay.
Đêm trăng hạ, ngọn đèn dầu trung.
Bạch y váy đỏ làm bạn cầm tay, hoảng hốt gian đó là sâu sắc.
Hội đèn lồng một đầu khác.
Lưu Nguyệt xuyên qua đám người, chuẩn bị từ phố đuôi ăn đến đầu đường. Với Long tộc mà nói, ăn nhiều đến đâu nàng cũng ăn nổi.
Hệ thống biến thành Quất Miêu đi theo thực vất vả, rất nhiều lần suýt
nữa bị du khách dẫm phải.
"Ai, kia không phải tỷ tỷ sao?" Lưu Nguyệt đang cắn hoa quế đường, dừng lại trước một sạp bánh trôi.
Cách đó không xa bờ sông Hoài, một đôi bóng người đứng thẳng kia, không phải tỷ tỷ nàng cùng Thanh Dao tỷ thì là ai.
Lưu Nguyệt lẩm bẩm trong miệng, chạy chậm liền muốn tiến lên chào hỏi: "Ta nói tỷ tỷ sao không thấy, nguyên lai là lôi kéo Thanh Dao tỷ chạy tới xem hoa đăng."
Hệ thống chạy ra chắn trước mặt Lưu Nguyệt, đối Lưu Nguyệt miêu miêu miêu ba tiếng.
Đây là ám hiệu đã ước định, kêu ba tiếng tức là muốn được ôm.
Chờ Lưu Nguyệt bế Quất Miêu lên, Quất Miêu ghé tai nàng nói: "Ngươi chẳng phải nói muốn ăn gì sao, còn chưa ăn xong đâu. Giờ qua đó, nói không chừng sẽ quấy rầy chuyện tốt của Lưu Ly..."
Hệ thống đã từng chứng kiến nhà mình ký chủ yêu đương, lời lẽ khẩn thiết, trong đó còn ẩn sâu công và danh.
Lưu Nguyệt chớp chớp mắt, bỗng nói: "Tỷ tỷ chuyện tốt?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!