Tên thật thì nhất định không thể nói. Sở họ tuy không phải họ hiếm lạ gì, nhưng Hải Dương thành lại ở gần Khư Hải như thế. Ở nơi này mà nghe thấy họ đó, người có chút hiểu biết, điều đầu tiên nghĩ tới đều là hoàng tộc dòng họ của Khư Hải Long tộc.
Sở Lăng Hàm nghĩ nghĩ, liền nói ra một chữ "Lăng".
"Chính là thẳng tới trời cao khí phách tự phiêu linh 'Lăng'?" Hồng y mỹ nhân nhẹ chớp mắt một cái.
"Ân."
"Lăng công tử là lần đầu tiên tới sao?"
Điểm này không có gì phải giấu. Sở Lăng Hàm ừ một tiếng coi như thừa nhận. Nàng thoạt nhìn cũng không giống như loại người thường xuyên tới phong nguyệt chi địa
- nhất là khi bên cạnh còn có một khách quen làm đối lập.
Lê Thanh chính là khách quen đó. Đấu giá hội này hắn dĩ nhiên đã tới rất nhiều lần. Không chỉ vậy, hắn ở đây còn có một ghế lô độc lập
- từ điểm này Sở Lăng Hàm đã có thể nhìn ra, ngày thường hắn không thiếu đến tìm hoan mua vui.
Ghế lô có trận pháp cách trở, từ bên trong có thể nhìn thấy đài bán đấu giá phía dưới, nhưng người phía dưới lại nhìn không thấy cảnh sắc trong ghế lô.
Ngọc tên cửa hiệu ghế lô nội.
Sở Lăng Hàm vừa bước vào, mày suýt nữa nhăn lại.
Bài trí trong ghế lô này đúng là rất hợp khẩu vị Lê Thanh: phóng mắt nhìn đâu cũng là kim quang lấp lánh, ngay cả bình hoa cắm hoa cũng làm bằng vàng bạc chế tác.
Ghế lô có hai chiếc ghế dựa. Lê Thanh quen cửa quen nẻo ngồi xuống, thuận tay kéo phấn y thiếu nữ lên đùi mình ngồi.
"Vân hà, cấp bản công tử uy cái quả nho." Lê Thanh lười nhác tựa lưng vào ghế, nói xong còn dùng ánh mắt sáng quắc nhìn người vẫn đang đứng.
Sở Lăng Hàm không bỏ sót ánh mắt trêu chọc kia của Lê Thanh. Nàng liếc chiếc ghế còn lại, thong dong đạm nhiên ngồi xuống.
Vừa vào ghế lô nàng đã buông tay khỏi eo Hồng Du. Nhưng ngay sau đó, nàng lại nắm lấy tay Hồng Du, kéo về phía mình, khiến Hồng Du bước chân không vững, cứ thế ngã vào lòng nàng.
Gặp dịp thì chơi nàng chưa từng thử qua, nhưng không có nghĩa là nàng không biết làm.
Từ một mức độ nào đó mà nói, Sở Lăng Hàm trông như cái gì cũng không để trong lòng, kỳ thật cũng có một chút hiếu thắng tâm không yếu.
Hồng Du nhìn gương mặt tuấn mỹ của thanh niên trước mắt, liền đưa tay lấy một quả quýt ở bên cạnh, bóc ra rồi đưa một múi tới bên môi hắn, giọng mềm ấm: "Lăng công tử, muốn hay không nếm thử?"
Người ta đều nói mỹ nhân mất hồn thực cốt. Mỹ nhân đã đưa tới tận miệng, nếu còn không động tâm thì e rằng chỉ có Liễu Hạ Huệ. Sở Lăng Hàm thầm nghĩ, nàng không phải Liễu Hạ Huệ, cũng không cần thiết phải cự tuyệt.
Chỉ là một múi quýt thôi.
Sở Lăng Hàm nhìn nữ tử áo đỏ ngồi trên đùi mình, tựa lên vai mình, liền mặc kệ cảm xúc dung túng nhỏ bé không biết từ đâu mà đến trong lòng.
Nàng há miệng ăn múi quýt kia, bình phẩm một câu: "Không tồi, rất ngọt."
Hồng Du cười rộ lên, đôi đơn phượng nhãn cong cong: "Lăng công tử thích thì lại ăn một cái."
"Hảo."
Ở bên cạnh chứng kiến toàn bộ quá trình, Lê Thanh: Ngọa tào ngọa tào... không mắt thấy không mắt thấy! Đây thật sự là cái biểu đệ không gần nữ sắc của hắn?? Nghe đồn nhất định là giả, biểu đệ này rõ ràng còn biết chơi hơn cả mình --!!
Kỳ thật ngay từ đầu Sở Lăng Hàm vẫn có chút không quen. Nàng chưa từng thân cận với ai như vậy, nhất là một mỹ nữ. Nhưng khi nàng ở hành lang thấy cảnh nam tu ôm nam tử, nữ tu hôn nữ tử, nàng liền cảm thấy là chính mình tư tưởng quá hẹp hòi.
Tu Tiên giới mở ra đến mức khiến nàng hoài nghi, chính mình
- kẻ xuyên việt này
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!