Văn Thừa Tướng trầm mặc một chốc, hắn cảm thấy bệ hạ thật sự quá mức tự tin. Nhưng cẩn thận nghĩ lại, Thái Tử điện hạ từ nhỏ đến lớn chẳng phải vẫn là người gặp người thích sao? Long tộc bên trong muốn gả cho Thái Tử điện hạ, xếp hàng còn có thể vòng Long Cung một vòng lớn.
Cuối cùng, Văn Thừa Tướng nói: "Bệ hạ, ngài nói không phải không có lý."
Ngoài cửa truyền đến tiếng gõ cửa.
"Tiến vào."
Kim cá chép hóa hình thị nữ đẩy cửa bước vào, hơi hơi hành lễ nói: "Bệ hạ, Thái Tử điện hạ không ở trong tẩm cung."
"Ân? Sao lại không ở? Là đi đâu?" Long Đế kỳ quái hỏi.
Thị nữ đáp: "Thái Tử điện hạ hộ vệ nói, Lê Thanh điện hạ đem Thái Tử điện hạ mang đi ra ngoài, nói là lên bờ đi giải sầu."
Long Đế nói: "Đã biết, ngươi lui xuống đi."
Thị nữ rời đi, Long Đế nhìn Văn Thừa Tướng cười: "Lê Thanh tên tiểu tử thúi này khó được làm đúng một sự kiện, mang Hàn nhi đi giải sầu cũng tốt. Cả ngày buồn ở tẩm cung, cũng nhàm chán."
"Bệ hạ nói phải, Thái Tử điện hạ khó được ra cửa giải sầu." Văn Thừa Tướng gật đầu phụ họa.
Long Đế nhớ lại việc sai thị nữ đi gọi nhi tử là vì chuyện gì, nghĩ nghĩ rồi nói: "Ân, dù sao cũng không phải việc gấp. Chờ Hàn nhi trở về rồi nói sau."
Hải Dương thành.
Sở Lăng Hàm bị lôi kéo vào thành xong, không xa không gần đi bên cạnh Lê Thanh, nghe Lê Thanh giới thiệu cho nàng những sự vật trong Hải Dương thành.
Trong thành đường phố náo nhiệt phồn hoa, mặt đường lát đá trắng rộng lớn, hai bên cửa hàng san sát. Trên đường người qua lại cũng rất đông.
"Hải Dương bên trong thành tu sĩ và Yêu tộc hỗn tạp, nhưng có bảy tám thành đều là phàm nhân. Tòa thành trì này cũng do phàm nhân quản hạt......"
Theo lời Lê Thanh giải thích, Sở Lăng Hàm cũng chú ý tới những người qua lại: có tu sĩ, có Yêu tộc hóa hình, cũng có người thường không có tu vi trong người.
"Lăng Hàn đã từng tới đây chưa?" Lê Thanh hỏi, đồng thời quan sát mặt biểu đệ nhà mình.
Bọn họ đi một đường, chung quanh không ít đại cô nương tiểu tức phụ cứ nhìn chằm chằm Lăng Hàn, ngay cả không ít nam nhân cũng quay đầu nhìn thêm vài lần.
Lê Thanh thầm nghĩ, chính mình biến ra gương mặt này cũng đâu có xấu, sao nổi bật lại bị Lăng Hàn đoạt hết.
Sở Lăng Hàm nghe vậy liền đáp: "Tuổi nhỏ khi, phụ, phụ thân mang ta đã tới một hồi."
Nguy hiểm thật, suýt nữa nàng buột miệng nói ra hai chữ "phụ quân".
"Kia chẳng phải là rất nhiều năm trước?" Lê Thanh kinh ngạc. Hắn biết biểu đệ không thích ra cửa, thích bế quan là một chuyện, nhưng cũng tự bế quá mức rồi.
Lăng Hàn trăm tuổi sinh nhật bái sư Huyền Dương kiếm phái chưởng giáo xong, liền theo đến Huyền Dương kiếm phái tu luyện. Vậy "tuổi nhỏ" trong lời này, chẳng lẽ là nói chuyện hơn một ngàn bốn trăm năm trước?
"Ân." Sở Lăng Hàm gật đầu.
Dù người tu tiên trí nhớ rất tốt, nhưng chuyện hơn một ngàn bốn trăm năm trước, nàng thật đúng là nhớ không rõ. Chỉ mơ hồ nhớ lúc đó là phụ quân thấy nàng trong sân vùi đầu luyện kiếm, lo nàng luyện đến ngây người, liền cưỡng ép lôi nàng ra cửa đi dạo.
Lê Thanh vẻ mặt đồng tình nhìn nàng, thở dài một hơi: "Dù là người tu tiên, nhưng thân là một nam tử trưởng thành, cũng không cần thanh tâm quả dục đến mức đó chứ? Không cần nói cũng biết mấy năm nay ngươi khẳng định không hảo hảo ăn nhậu chơi bời."
"Hôm nay để ta dẫn ngươi đi một nơi tốt, theo ta."
Lê Thanh đã nói là làm, lập tức chạy lên phía trước dẫn đường, ngay cả cơ hội cự tuyệt cũng không cho nàng.
Sở Lăng Hàm có chút bất đắc dĩ. Nàng hoài nghi mình có phải không nên cùng Lê Thanh ra ngoài hay không. Dù trong lòng nghĩ vậy, nàng vẫn bước theo.
Cuối cùng, bọn họ dừng trước một tòa tửu lầu sát đường.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!