Chương 1: (Vô Đề)

Có đỉnh núi lục ý dạt dào, cây cối tự nhiên sinh trưởng; cũng có nơi là họa đống điêu lương, đấu củng mái cong, mây tía lượn lờ, tiên hạc hót vang, trồng trọt kỳ hoa dị thảo, đẹp đến mức không sao tả xiết.

Đến gần thêm chút nữa, có thể thấy trên không ít ngọn núi có người mặc các màu môn phái phục sức qua lại không dứt.

Nơi này chính là địa giới của Huyền Dương kiếm phái. Toàn bộ phạm vi núi non đều thuộc về Huyền Dương kiếm phái. Tên gọi ban đầu của dãy núi này từ lâu đã không còn ai nhớ rõ, hiện giờ núi non đều lấy danh xưng của chủ nhân nơi đây mà gọi.

Danh xưng ấy là

-- Huyền Dương.

Huyền Dương sơn mạch quanh năm tiên khí mờ mịt, ngày trước vốn là tiên gia phúc địa yên lặng bình thản, vậy mà hôm nay lại có phần ồn ào náo nhiệt.

Trên sườn núi, tại vách đá có khắc cổ tự "Vọng Trần" của ngọn núi, không ngừng có người tới lui, khiến cho tòa ngọn núi đã yên lặng mấy trăm năm này trở nên náo nhiệt hẳn lên.

Đi gần hơn nữa, còn có thể nghe thấy những người kia hoặc cao giọng hô to, hoặc đè nén vui sướng mà thấp giọng bàn luận.

"Nhanh lên, nhanh lên, tay chân đều phải lanh lẹ một chút! Trước khi Lăng Khư Quân xuất quan, nhất định phải quét tước toàn bộ Vọng Trần Phong từ trên xuống dưới, không được để dính dù chỉ một hạt bụi!"

"Lăng Khư Quân muốn xuất quan sao?"

"Lăng Khư Quân khi nào xuất quan vậy? A a a, ta sắp quên mất lần trước Lăng Khư Quân lộ diện là khi nào rồi!"

"Là năm trăm năm trước đó."

"Không biết Lăng Khư Quân có tuấn mỹ như lời đồn hay không."

"Lăng Khư Quân đương nhiên là tuấn mỹ, bằng không làm sao có thể liên tục năm trăm năm đứng đầu bảng mỹ nam của Thiên Cơ Các."

"Xuất thân từ Khư Hải Long tộc, dung mạo tuấn mỹ, lại còn là Hoàng thái tử Khư Hải Long tộc, nghe nói phẩm tính cao khiết, sao trên đời lại có nam nhân hoàn mỹ như vậy chứ......"

"Ta nghe các sư huynh sư tỷ nhập môn sớm nói, Lăng Khư Quân tính tình thanh lãnh, nhưng thực ra rất dễ ở chung, không có giá đỡ...... còn thường chỉ điểm cho các đệ tử cấp thấp nữa......"

Quản sự được phái tới quét tước Vọng Trần Phong vừa tuần tra vừa thúc giục bọn họ: "Không được nói chuyện, tay chân lanh lẹ thêm chút."

"Vâng, quản sự."

Hiện tại, trên toàn bộ Vọng Trần Phong, nơi an tĩnh nhất đại khái chỉ có tả phong của Vọng Trần Phong, nơi động phủ bị trận pháp bao phủ

-- khi Lăng Khư Quân còn chưa xuất quan, không ai dám đến quấy rầy.

Chợt.

Mây mù mỏng nhẹ nơi núi rừng hội tụ, tinh mịn mưa bụi rơi xuống Vọng Trần Phong. Được mưa bụi tưới nhuần, khắp nơi trên Vọng Trần Phong, linh hoa dị thảo sinh trưởng càng thêm khả quan.

Tất cả các đệ tử đang quét tước đều theo bản năng dừng động tác, chỉ mơ hồ nghe được một tiếng long ngâm không mấy rõ ràng.

Thoáng chốc, mây tan mưa dứt, một đạo cầu vồng kéo dài ngang qua giữa các ngọn núi.

Quản sự thấy vậy liền hiểu rõ là Lăng Khư Quân đã xuất quan. Hắn bước chân trầm ổn mà nhanh chóng hướng về tả phong, nơi động phủ của Lăng Khư Quân.

Vọng Trần Phong, tả phong.

Ngoài động phủ, sườn núi được dựng nên một tiểu viện đình đài lầu các bằng vạn năm linh thiết mộc, kéo dài liên miên đến tận vách đá bên ngoài động phủ. Sau cửa động là một con đường rộng rãi, đủ cho bốn năm người sánh vai mà đi.

Đi lên vài bước, liền có thể thấy vách núi được đào rỗng, quy hoạch thành từng gian thạch thất riêng biệt.

Trong đó có một gian, bên trong ngoài một chiếc hàn giường ngọc dùng để đả tọa ra, thì không còn bất kỳ vật trang trí nào khác.

Trên hàn giường ngọc có người đang ngồi, mày mắt tuấn lãng, sống mũi cao thẳng, dung mạo tuấn mỹ không giống phàm nhân. Một đầu tóc dài đen nhánh được buộc gọn trong phát quan, phần còn lại thẳng tắp buông xuống bên hông.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!