Một tiếng thở nhẹ như than tiếc, như buồn như không, giống như là bất đắc dĩ, lại giống như chuyện vốn nên như thế.
Giọng của Rùa thần văng vẳng vang lên.
- Người phàm a!...
- Chàng trai trẻ! Có những chuyện vẫn là không nên hỏi nhiều thì hơn…
- … Để trả công cậu đưa ta đến đây, để ta được hiểu biết thêm nhiều điều cũng như sau đó công sức đưa ta trở về, trước đó ta đã trả lời rất nhiều câu hỏi rồi.
- Hiện tại ta sẽ trả lời câu hỏi cuối cùng. Sau khi ta trở về thanh gươm này cũng sẽ biến mất. Bởi lẽ nó cũng không phải thật sự là gươm thần. Chỉ bởi vì lịch sử giao cho nó trọng trách như thế.
- Nó chỉ có tồn tại ở trong thế giới của ta mới là Gươm thần thực sự với quyền năng chân chính. Nơi này chỉ là hóa thạch lịch sử, chỉ là thanh sắt han rỉ mà thôi. Hiện tại ta có thể dùng nó làm môi giới để triệu hồi sức mạnh của Gươm thần trong thế giới thần thoại nhập vào nó, biến thứ tầm thường thành thứ thần kì. Có điều bản chất của nó là sẽ không thay đổi, sau khi ta rời đi thần lực biến mất nó cũng sẽ tan biến thành cát bụi.
- Tất cả những thứ rườm rà này đều bởi vì không có thần linh nào muốn tự mình giết chết chính mình cả. Như vậy là phủ định sự tồn tại của bản thân, là mình cản bước tiến bộ của chính mình.
- Hiện tại ta đã giải thích xong. Ngươi có thể bắt đầu.
Rùa thần giọng thăm thẳm nói chuyện. Lần đầu tiên Lăng cảm giác được cái gì là thần. Đối với người phàm họ hoàn toàn có thể hành động làm việc tùy theo sở thích. Nếu coi ngươi là sâu kiến ngươi chính là sâu kiến, coi ngươi là người thì lúc đó ngươi mới có thể là người. Có lẽ trong mắt họ chỉ có thần và thần là ngang hàng nhau mà thôi.
Những chuyện Rùa thần nói cho Lăng biết có lẽ cũng là chính ông ta muốn nói để giải buồn, để tự tiêu khiển.
Thần linh!
Là để cho con người kính sợ mà cúng bái.
Chẳng có ông thần nào là hiền lành cả.
Cho dù ông thần ấy trong hình dạng của một con rùa vô hại cũng là như vậy.
Theo lời Rùa thần, Lăng cầm lên thanh kiếm tỏa ra ánh sáng trắng sau khi được Rùa thần làm phép.
- Có thể ngài không quan tâm. Có điều…
- Xin lỗi ngài nếu tôi có đi quá giới hạn.
Có chút ngập ngùng nhưng Lăng vẫn là lên tiếng tạ lỗi. Trong lòng có thể muốn đồ thần diệt ma, có điều khi còn yếu đuối cũng không thể mang theo cái nguyện vọng ấy mà xử sự được.
- Tốt rồi… Tham lam là nguyên tội của con người.
- Hãy nhớ lấy điều đó… Chúc ngươi may mắn! Hi vọng chúng ta sẽ không bao giờ gặp lại nhau.
- Giờ thì ra tay đi!
Rùa thần thản nhiên nói chuyện, đã mất hẳn vẻ hiền hòa lúc ban đầu. Lăng cũng không có biểu hiện thêm gì. Cậu nâng kiếm cao cao lên, nói một tiếng đắc tội rồi chém xuống.
…
Rùa thân thân ảnh tan biến dần dần vào trong không khí. Giống như ông, thanh kiếm trong tay Lăng ánh sáng cũng trở nên nhạt dần. Ánh sáng biến mất, Lăng hơi nhẹ nắm tay. Thanh gươm rung nhẹ rồi tan thành cát bụi không để lại chút vết tích gì.
Lăng lập tức cảm giác được Rùa thần có chút lắc lắc đầu cười cợt. Cậu hơi có chút xấu hổ, tuy nhiên rất nhanh liền hồi phục trở lại.
Người xưa cũng đã có câu nói rồi thôi.
Tham lam!
Mới là động lực thúc dục con người tiến lên. Cũng chỉ có tham lam mới khiến Lăng bỏ công bỏ sức mày mò dịch thuật đám sách vở của ông nội để rồi mới khiến Rùa thần xuất hiện ở nơi này.
Có lẽ ở trong mắt của thần linh tham lam là tật xấu của con người, là điều ngu xuẩn lắm. Có điều đối với bản thân con người mà nói… Không thể không có sự tham lam, không thể không có cái "tật xấu" để làm động lực tiến bộ này.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!