Chương 4: Thần linh chân tướng!

- Tốt rồi. Ta đã hiểu rõ mọi chuyện xảy ra.

Rùa thần là nói như vậy đấy.

Ta đây còn không hiểu gì nha. Lăng nghe mà lầm bầm trong lòng.

- Như vậy… hãy đến cái nơi mà ngươi nói là hồ Gươm đi.

Dừng lại một chút sau đó nó chính là nói như vậy.

- Nói vậy ngài là???

Lăng có chút cảnh giác hỏi. Trong lòng cũng có chút suy đoán thân phận của đối phương.

Rùa thần nghĩ nghĩ, khả năng sau đó cũng có việc cần nhờ kẻ này. Có lẽ vẫn là thành thật với nhau thì tốt hơn. Ngươi thành thật với ta thì ta ngược lại thành thật với ngươi. Đối phương vừa rồi có vẻ như cũng không có nói láo. Chuyện này cũng không có gì to tát, như vậy nói ra một tí cũng được.

- Đúng vậy. Ta chính là Rùa thần. Cũng chính là con rùa nhận trả gươm thần của vua Lê Lợi trong lịch sử ngày xưa của các ngươi.

Rùa thần trầm thấp tự sáng tỏ thân phận.

Vừa nãy đối phương cũng hỏi chút về lịch sử thời Lê nên Lăng đúng là có chuẩn bị sẵn tâm lý. Lúc này cũng chỉ là xác nhận rõ mà thôi. Dù sao đối phương có bịa chuyện thì cũng không ai biết mà nói phá. Hiện giờ cứ cho là như vậy đi.

- Vậy tại sao ngài lại xuất hiện ở đây?

Có việc cần hỏi đối phương, Lăng nói chuyện cũng cung kính hơn. Dù sao vị này ra vẻ cũng là thần thôi. Thần rùa thì cũng là thần không phải! Hơn nữa lịch sự giao tiếp cũng dễ đạt được hảo cảm của đối phương hơn.

- Này chính là điều ta nghi hoặc. Tuy nhiên vừa rồi xem không hiểu cuốn sách ngươi đưa cho nhưng ta cũng có chút suy đoán…

Cũng không đợi Lăng mở miệng hỏi, Rùa thần hơi dừng lại rồi tiếp tục giải thích.

- Nghi thức trong cuốn sách ngươi có được rất có thể là một nghi thức thỉnh thần hạ xuống nhân gian của phương tây thần linh. Tất nhiên là có vẻ như nó bị bóp méo một phần để thích ứng với thần linh Việt Nam như ta. Cụ thể ta cũng không rõ ràng lắm.

- Phương tây thần linh?

Lăng vội hỏi lại. Dù sao chí nguyện là phát triển lên thành thần thành tiên, hiện tại có tư liệu sống trước mặt nói sao cũng phải tranh thủ moi ra càng nhiều tin tức mới tốt.

- Không sai! Đúng là phương tây thần linh.

- Này có gì kì quái sao? Mỗi một dân tộc tất nhiên có tín ngưỡng riêng, có truyền thuyết riêng nên đều sẽ có thần linh của riêng mình.

- Không! Ý tôi là ngài cũng biết thần linh phương tây tồn tại?

Lăng vội vàng giải thích rõ hơn ý đồ.

- À. Là chuyện này hả?

- Tuy rằng chúng ta sống ở trong những thế giới thần thoại khác nhau, thuộc về những câu chuyện khác nhau nhưng đúng là vẫn biết sự tồn tại của nhau. Chỉ có điều theo lý là sẽ không bao giờ gặp mặt nhau mà thôi.

- Vì sao ạ?

Lăng vẻ mặt tỏ vẻ hiếu kì hỏi thăm.

- Nói cho ngươi cũng không sao. Thật ra cái được gọi là thần linh cũng là bởi vì tồn tại một thứ gọi là thần tính, cũng chính gọi là tính chất của thần.

- Mà tính chất của thần là gì? Không phải như người phàm cho là quyền năng hay phép mầu hô mưa gọi gió gì gì đó mà chính là tính bất tử, sự vĩnh hằng theo thời gian.

Thấy Lăng vẫn còn có chút nghi hoặc, giống như một vị học giả quyền uy giáo dục đứa học trò hiếu học, Rùa thần kiên nhẫn giải thích.

- Nguyên nhân chính là do thần linh sinh ra chính là từ nguyện lực, tín ngưỡng của con người. Chính những tưởng tượng của họ, niềm tin, sự thành kính… vv của con người tạo ra thần tính cho thần linh, sáng tạo ra thần linh. Bởi vì thứ nguyện lực đó trường tồn theo thời gian mà thần linh và thế giới thần thoại họ sinh sống cũng có thể trường tồn theo thời gian ở một nơi nào đó trên bầu trời kia.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!