Chương 31: Tha cho mình đi! Mình còn nhỏ lắm nha!!!

Thân yêu!

Tha cho mình đi! Mình còn nhỏ lắm mà!!!

Nếu được… Lăng hiện tại rất muốn vẻ mặt thật nghiên túc thật nghiêm túc nói như vậy với… cô nàng nào đó có cái tên Erica Blandelli… đang ngồi bên cạnh mình. Cũng chính là cái kẻ đang ôm thật chặt thật chặt lấy cánh tay của cậu. Vẻ mặt còn giả vờ giả vịt tỏ vẻ đang lắng nghe lời dạy của ông thầy trên bục giảng kia.

Móa! Tại sao cậu biết cô ta đang giả vờ giả vịt?

Bởi lẽ cô ấy vừa tinh nghịch nháy nháy mắt trêu chọc cậu a!

Này không phải đang giả vờ giả vịt nghe giảng thì còn là gì!!!

Rất muốn càu nhàu, muốn khinh bỉ, muốn phản kháng lại đối phương. Khả năng…

Những điều đó cũng chỉ là "Nếu" mà thôi!!!

Cái cậu quan tâm nhất bây giờ là…

Tại sao cô ta lại đến ngồi bên cạnh cậu?

Tại sao cô ta lại xuất hiện ở đây?

Tại sao một kẻ mới mấy hôm trước còn không biết tiếng Việt là thứ gì hiện tại lại có thể nói lưu loát được như vậy?

Tại sao lại nói yêu thích cậu? Tại sao lại muốn "đuổi ngược" cậu?

Thích thì thích thật đấy! Cảm giác vui sướng khi biết có người yêu thích mình nó rất lớn! Quan trọng nhất là đối phương cũng không tệ! Ừ? Không phải là không tệ mà là quá tốt rồi~

Có điều nên biết hoa hồng thì có gai, những thứ càng đẹp đẽ thì thường độc tính lại càng mạnh. Cậu cũng không cho rằng lần gặp trước vẫn thái độ bình thường, lời nói chẳng được mấy câu như cô ta. Vậy mà lần gặp mặt thứ hai…

Lại có thể như vậy!

Lại có thể "trắng trợn" được như vậy!!!

Được rồi~

Là một người đàn ông con trai. Nếu như lời đối phương là thật lòng. Vậy… cậu thật đúng là mặc cảm với cách tỏ tình cầu yêu của cô ấy!

Có điều…

Tạm hoãn không nói tới những chuyện "nho nhỏ" khi trước này. Hiện tại chúng ta có thể chú ý hơn đến tình hình thực tế đang xảy ra được không?

Bởi vì…

Hai cái thứ… mềm mềm gì gì đó trên ngực của ai đó nó cứ… "rung rung" lên cánh tay cậu là tại vì răng?

Rất thoải… Ừm! Rất khó chịu biết không??? Cậu chàng khuôn mặt "cau có" biểu đạt ý nghĩ của mình. Ánh mắt láo liên chột dạ nhìn xung quanh.

A rồi…

Tại sao vẻ mặt của tất cả mọi người lại kì quái như vậy?

Từ khi nào mà mọi thứ lại luôn diễn ra "không" theo ý muốn như vậy?

Lăng theo bản năng hồi ức lại mọi chuyện đã xảy ra.

Thế giới này thay đổi thật quá điên cuồng! Xin hãy để cho cậu lẳng lặng… lẳng lặng kể lại câu chuyện bi thương vừa diễn ra trên người mình cho mọi người cùng nghe.

Chuyện kể rằng…

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!