Bối rối vãi!!!
Lăng giờ bối rối vãi!!!
Kịch bản hiện tại không đúng nha!
Tại sao lại có thể như vậy???
Không phải là nịnh nọt đối phương lên mây rồi sao không??? Thế quái nào câu nói đầu tiên của đối phương lại là…
- Sứ giả của loài người! Ngươi còn điều gì cuối cùng muốn nói sao!!!
Lạy ngài! Đừng bảo với ta ngài chỉ biết nói mỗi câu này thôi đấy nhé. Sát khí quá nặng rồi. Dường như…
Bắt nói lời cuối cùng trước khi đi chết vậy!!!
Trong lòng thầm mắng đối phương không biết điều khả năng Lăng vẻ mặt vẫn không chút biến hóa. Cậu chàng cung cung kính kính vẫn định tiếp tục theo kế hoạch trước đó hành động. Đời người là một vở kịch, thành công hay không đều nhờ cả vào kĩ năng diễn.
Mà cái đó cậu vốn rất khá!!!
- … (tóm gọn 5 vạn chữ)… Thần linh tôn kính! Xin hãy cho phép tôi được theo sát bên chân ngài, đi theo ngài, vì ngài mà chiến…. bla bla.
Lăng nói liên miên cằn nhằn mà trong lòng muốn ói ra. Giá đối phương là một nữ thần thì còn…
Mà mà… nữ thần thì làm sao quả quyết ra tay được nữa chứ. Dù sao khả năng họ đều rất đẹp.
Giá mà hiện tại là trên đất liền, như vậy cậu hoàn toàn có thể vừa liên miên cằn nhằn nói lời mê hoặc đối phương vừa tiến tới gần áp sát. Khả năng hiện tại đang đứng trên xuồng hơi như bây giờ, suy nghĩ đó quá xa vời. Cậu cần có nhanh một kế hoạch khác để tiếp cận!!!
Cậu đang suy nghĩ… vừa lảm nhảm vừa suy nghĩ…
Tất nhiên…
Chẳng có chút hiệu quả nào!!!
Có hiệu quả mới là lạ. Muốn vừa lảm nhảm không quá khó nghe lại còn muốn phân tâm suy nghĩ kế hoạch khác. Mà mà… đợi cậu chiếm được quyền năng chia đôi suy nghĩ thì hãy tính nhé!
Ngược lại lúc này vị thần đối diện của chúng ta đã bắt đầu phiền chán. Thời gian từ lúc cậu chàng lảm nhảm tới hiện tại còn chưa quá 2 phút. Từ đó có thể thấy được muốn không có bản nháp còn mong thuyết trình hay là khó như thế nào đối với Lăng. Cảm giác càng ngày càng gấp gáp hơn rồi. Sinh tử tồn vong chứ bộ!
Cuối cùng cái gì nên đến cuối cùng cũng phải đến. Ông thần giờ có hành động mới!
- Khốn kiếp! Ngươi đang lảm nhảm những thứ gì vậy!!!
Thần rất tức giận, hậu quả rất nghiêm trọng.
- Loài người đều là những kẻ ngu ngốc đáng chết!!!
Đối phương vung lên cánh tay cầm đinh ba, miệng hô lớn vẻ mặt thì đầy điên cuồng dữ tợn. Bầu trời lập tức theo đó mưa gió giông bão ầm ầm, sóng biển giờ điên cuồng nhấp nhô lay động.
- Bụp… bụp… bụp…
Tiếng hô của ông thần vừa dứt lập tức Lăng nghe thấy tiếng nổ như rang đỗ ngay phía dưới chân mình. Cậu chàng kinh hãi liếc mắt nhìn xuống dưới.
Khốn nạn!
Nãy giờ trong lúc cậu lảm nhảm lãng phí thời gian phía dưới mặt biển đã trở thành thuần một màu trắng bạc. Hàng ngàn hàng vạn con cá chen chúc với nhau bên dưới thậm chí đã đủ tạo thành một mảng lục địa nổi luôn rồi. Vô vàn con cá biển bên dưới như vậy hiển nhiên chỉ mỗi đứa cắn một ngụm thôi cũng đủ làm chiếc xuồng hơi của cậu nát tan thành phấn. Âm thanh như rang đỗ vừa rồi cũng chính là báo hiệu điều đó.
Quá nhanh! Quá nhanh!...
Xuồng hơi giờ đã chỉ còn là mảnh vải rách phủ trên mặt biển. Đám cá kia như điên như dại, chúng lao như mưa nhảy về phía cậu muốn…. Cắn!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!