Một nơi nào đó…
- Thời tiết thật đáng ghét!!!
Một cô gái lên tiếng than thở.
- Đúng vậy! Đúng vậy! … Quá nhiều cảnh sát giao thông rồi!!!
Phía trên nơi tay lái, một cô gái trong bộ trang phục hầu gái vừa nghe xong liền bận bịu gật gật đầu đáp lời. Nơi hàng ghế sau, cô gái tóc vàng dùng tay che trán không thể nói gì thêm. Lúc này cả chiếc xe hai người đang ngồi đang không ngừng lắc lư mạnh, dùng một tốc độ chóng mặt lao đi vun vút trên mặt đường nhấp nhô đá sỏi. Dù cho đã quá quen với trình độ lái xe của đối phương nhưng mỗi lần cảm nhận… vẫn khiến cô nàng ngồi sau cả người nao núng.
Lạy chúa! Hi vọng chất lượng chiếc xe mới có thể đảm bảo lâu thêm một chút. Dù cho từ buổi trưa tới giờ hai người không biết đã phải sửa xe thay lốp biết bao nhiêu lần rồi. Đấy là còn chưa kể tới vì phải chạy trốn cảnh sát giao thông khiến con đường phía trước dường như càng ngày càng xa vời vợi.
Bao giờ mới đến được mục đích đây???
Chết tiệt đám làm tình báo không nói tí gì về chuyện… giao thông ở nơi này kinh khủng như vậy.
Cô gái bỗng nhiên có chút hoài nghi liệu rằng mình có thể đến được mục tiêu trước khi mọi thứ trở nên quá muộn hay không???
Haizzz! Ở đây mọi thứ thật tệ! Thật hi vọng có thể mau mau xong việc trở về nhà! Cô giờ thật không muốn sống ở đây thêm một phút giây nào nữa rồi.
Ngoài trời,… mưa vẫn rơi tầm tã…
…
11h 15 phút đêm, Lăng xuống xe taxi.
Thật ra cậu chàng chỉ rời đi cho lấy lệ một đoạn mà thôi. Hiện tại mới là lúc cậu chính thức lên đường.
Loay hoay một lát trong mưa, may mà khi đi cậu có mượn được một chiếc ô che nếu không thì thật đúng là ướt hết. Tuy vậy sợ rằng lát nữa ra khơi cũng không thể tránh được mấy chuyện này.
Rất nhanh, cậu chàng tìm thấy được nơi gửi áo phao cứu sinh, phao cứu sinh cậu mua được hồi chiều. Nhanh tay nhanh chân đến gõ cửa một ngôi nhà nọ ở gần đó để thu hồi lại đồ đạc của mình. Tất nhiên quá trình cũng mất kha khá tiền gửi nhờ. Tiếp đó là tranh thủ mặc áo phao lên người, món đồ này cùng phao cứu sinh tuy chiếm không nhiều ít tiền nhưng công sức tìm mua được chúng nó cũng đủ mệt. Ngược lại một món đồ khác đắt đỏ, khó kiếm hơn nhiều.
Một chiếc thuyền bơm hơi index mới tinh hạng rẻ nhất lúc này đang đặt bên cạnh cậu. Chiếc thuyền màu da cam, lúc này chưa bơm hơn nên nhìn qua chẳng khác nào một đám vải bạt to cả. Trông đơn sơ vậy thôi nhưng ngốn mất của cậu gần 2 triệu đồng đấy. May mà cậu còn tiền trong thẻ ngân hàng, lại luôn mang theo bên người nếu không thật đúng là không biết kiếm đâu cho đủ để mua. Hơn nữa qua vụ này tiền sinh hoạt cả tháng của cậu chàng cũng vì thế trở nên thiếu thốn nghiêm trọng.
Mà mà… Ngược lại tiếp đó cũng là thử thách sinh tử không lo được nhiều như vậy.
Lăng lôi thuyền hơi đi ra biển trong ánh mắt kinh ngạc của chủ nhà nơi cậu nhờ gửi đồ. Đoán chừng nếu sau này cảnh sát truy tìm tin tức mất tích của cậu cũng đến đây là dừng đi. Cậu chàng trong lòng có chút suy nghĩ.
…
Bờ biển…
Sóng thủy triều lên xuống thật dài trên bờ cát. Lăng quăng chiếc ô và phao cứu sinh lên thuyền. Hai tay cậu giờ đẩy thuyền hơi ra biển cho tới khi đảm bảo thuyền đi đủ xa không sợ bị thủy triều xua vào bờ mới nhảy lên trên thuyền bơm hơi.
Có chút mới lạ khi cầm lên tay mái chèo mới tinh. Giữa mưa gió bão bùng trời đen thăm thẳm, buộc một chiếc đèn pin nhỏ lên đỉnh đầu để xoi sáng phía trước, Lăng bắt đầu chèo thuyền ra khơi.
Tự dưng có chút mùi vị trong câu chuyện ông già cùng biển cả.
Lăng cười cười chính mình lại suy nghĩ vẩn vơ.
Thuyền chầm chậm tiến về phía trước.
Từ khi chuyện Rùa thần xảy ra sau đó, cậu chàng từng thử nghiệm nhiều lần và rút ra rằng thân thể, thể lực, sức chịu đựng của mình hiện tại trở nên mạnh mẽ quá nhiều. Thậm chí khả năng hồi phục vết thương cũng trở nên nhanh chóng đến mức đáng kinh ngạc.
Nếu là trước đây đừng nói chèo thuyền trên biển trong thời tiết xấu như vậy, đoán chừng chèo thuyền trên mặt hồ nước lặng sóng với cậu cũng là chuyện không thể. Ngược lại hiện tại đã đi khá xa như vậy nhưng cậu vẫn hơi thở đều đều. Cơ thể này… quả thực mạnh mẽ đáng kinh ngạc!!!
Đi càng xa thời tiết càng ngày càng tệ. Dường như là cậu đang trên đường tiến gần hơn tới trung tâm cơn bão vậy.
Nghĩ lại cũng không phải Lăng không muốn chờ đợi thời tiết khá hơn rồi ra khơi. Ngược lại cậu hiểu được lần này vị thần cậu đối mặt rất có thể là vị thần biển cả nào đó có khả năng điều khiển mưa gió giông bão. Dù sao thì… Buổi chiều vẫn chỉ là mưa phùn tối đã bập bùng giông tố! Này rất quái lạ không phải sao???
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!