- Thứ nhất tin rằng chùa nổi tiếng như vậy hẳn đã có không ít người quyên góp ủng hộ và giúp đỡ. Đáng lẽ ra chúng ta nên chia sẻ sự giúp đỡ của mình cho những nơi khác ít được quan tâm hơn.
- Có điều làm như vậy ngược lại hơi quá sức so với một công trình tình nguyện sinh viên năm nhất có thể làm. Hơn nữa giờ người xấu nhiều lắm, quyên góp cũng chưa hẳn sẽ đến tay đúng người.
(Thật ra là ta ghét đi xa và phải chơi với đám trẻ con ngổ ngáo!)
- Thứ hai là hoạt động sẽ thiếu đi ý nghĩa nếu ta chỉ đến chơi với các em một vài buổi rồi lặn tăm. Ngược lại dạy học và vẫn vẫn là nói dễ hơn làm. Đó là chuyện rất trường kì và gian khổ. Tóm lại là quá cỡ so với công trình tình nguyện chúng ta muốn làm.
Cậu chàng giọng trầm thấp nói chuyện.
(Thật ra là… sẽ rất ngu ngốc nếu đến chơi với các em ở đó trong khi bọn nó không hẳn thích như vậy. Đoán chừng một cái bánh ngọt so sánh lựa chọn đã đủ để đá đít các anh chị đi!!!)
- Thứ ba là…
Buổi thuyết trình vẫn còn đang tiến hành…
…
Thời gian thấm thoắt trôi qua…
Những ngày tháng 9 sau đó Lăng như nguyện khiến cho cả nhóm của cậu tiến hành công trình tình nguyện từ ý tưởng mà mình đưa ra. Cả nhóm sẽ dựng một mô hình trường đại học của họ bằng bìa cát tông cùng những vật liệu khác để làm món quà tặng cho nhà trường nhân nhịp đầu năm. Một kế hoạch mà Lăng cho rằng nhàn nhã và thú vị.
Những buổi sau đó cũng diễn ra giống y như cậu đã nghĩ. Trong lúc các nhóm khác lụi hụi đạp xe đạp đi xa tít tắt mù khởi tới các làng trẻ để chơi? Đến bệnh viện để giúp đỡ? Đến phố phường xung quanh để tìm nhà trọ? Hay như giúp đỡ điều phối giao thông công cộng ở những nơi ách tắc? Trong cái không khí rộn rọn ràng ràng ấy lúc này cả nhóm của cậu đã và đang rất an tâm ngồi trong phòng học mát mẻ, loay hoay dựng lấy một đám mô hình… Nhàn nhã và thích ý!
Tuy rằng bởi độ khéo tay mà Lăng chẳng mấy khi được làm…
Ngày cuối tháng đến gần cũng là lúc tổng kết lại những gì mọi người làm được và đặc biệt là chuyến du lịch đi ra biển chơi coi như xả stress. Tất nhiên mỗi người cũng mất số tiền kha khá. Có điều tin rằng đối với mới lên đại học đang rủng rỉnh tiền các sinh viên khóa mới mà nói thì đây chắc chắn không phải là vấn đề.
Ngày hôm đó thời tiết hơi có chút âm u, sáng sớm Lăng liền tỉnh dậy mang theo ba lô chứa đồ đạc cậu chuẩn bị từ hôm qua, rời nhà trọ đi tới kí túc xá của trường. Ở nơi đó hiện tại hẳn là đã tập kết không ít người rồi.
Đến nơi chỉ thấy người người ra ra vào vào, tiếng cười nói náo nhiệt vô cùng. Ừm. Lần này đi cũng có gần trăm người chứ ít gì. Đoàn người phải phân ra hai xe khách đưa đi mới đủ chỗ. Có điều chuyện này cũng không quan trọng lắm không phải? Chỉ là không hiểu vì sao ngày hôm nay trong lòng Lăng có chút hồi hộp không yên. Dường như hôm nay có chuyện gì đó rất quan trọng sẽ xảy ra vậy.
Giúp đỡ mọi người dọn đồ lên xe, rất nhanh mọi thứ đã chuẩn bị xong xuôi.
Xe chầm chậm lăn bánh. Hà Nội giờ dần tụt lùi lại ở phía sau…
Lúc này là 6h 45 phút sáng.
Chuyến đi biển giờ này cũng đã bắt đầu.
…
Trên xe, lắc lư theo nhịp lên xuống (đường có chút xấu), Lăng và bạn bè xung quanh theo tiếng bắt nhịp cùng lời nhạc trên tay vui vẻ hát hò. Một không khí bồng bột sôi nổi buổi sáng khiến người ta quên đi buồn ngủ!
Có một chút gì đó vui vẻ trong lòng!
Những chuyến xe đi trên các nẻo đường gần xa trải rộng khắp mọi miền quê hương đất nước…
Áo xanh, đàn ghi
- ta, âm nhạc hòa ca, những người thanh niên tuổi trẻ tràn đầy thanh xuân nhiệt huyết…
Đi tới! Xem! Thưởng thức trải nghiệm của tuổi trẻ!
Cảm giác thật không tệ!
Dù cho đã từng trải qua, đã từng vì thực tế mà quên đi mộng mơ thời trai trẻ. Một lần nữa lại được cảm nhận không khí thanh xuân nhiệt huyết khiến Lăng giờ phút này cả người dường như trẻ lại. Nỗi buồn phiền trong lòng cũng bởi thế vơi vơi đi phần nào. Khuôn mặt cậu giờ lại rực rỡ cười thật tươi, hòa cùng mọi người ca hát reo hò.
Cậu giờ là sinh viên năm nhất không phải sao???
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!