Quý Huyền cầm hộp giữ ấm lên xe. Quý Du liếc nhìn hộp giữ ấm một cái, sau đó nhìn về phía trước, coi như không có gì, mười phút sau, cha của cô nhóc vẫn không có phản ứng gì.
Quý Du lại nhìn về phía cái hộp giữ ấm, nói với giọng điệu bố thí: "Để con cầm cho."
Quý Huyền: "???"
Quý Du giơ tay tính cầm lấy, Quý Huyền nhanh tay giơ cao lên nói: "Trong này là chè, để cha cầm được rồi." Chè anh mang đi lấy lòng cậu quý tử nhà mình, con gái của anh tranh đoạt với anh làm gì?"
Quý Du sửng sốt nói: "Chè? Cha lớn vậy rồi mà còn để con nhắc cha rằng người bệnh nên ăn đồ thanh đạm sao?" Quý Du lấy tay chống nạnh, hôm nay cô nhóc có chút tâm tư trong việc lựa chọn quần áo, mái tóc xoăn cài một cái nơ bướm lớn, nền hồng điểm đen trông rất đáng yêu, đi kèm với nơ bướm là một bộ váy công chúa trắng như tuyết dài qua gối, tất dài và một đôi giày da đen sáng bóng.
Quý Huyền nói thầm: "Cha đâu có mang cho mẹ con ăn."
Quý Du chỉ vào mũi anh nói: "Sao cha lại như thế, tuy mẹ rất xấu xa nhưng nếu chúng ta đi thăm bà ấy thì phải chuẩn bị đồ tốt một chút chứ! Nếu không không phải chúng ta vô tình lắm sao? Chẳng phải giống như bà ấy?"
Quý Huyền kỳ quái nói: "Rốt cuộc con muốn đi thăm mẹ hay là không vậy?"
Quý Du không biết nói gì, sau khi ngồi xuống thì cố duỗi thẳng chân nói: "Rõ ràng là cha cầu xin con đi thăm mẹ, rõ ràng là cha cầu xin con đi thăm mẹ........"
Quý Huyền nhìn dấu chân trên lưng ghế lái, cạn lời nói: "Là cha cầu xin con đi thăm mẹ."
Quý Du lúc này mới chịu yên, hỏi: "Chè kia của con ạ? Sáng nay con chưa ăn sáng." Quý Du xoa xoa bụng, nhìn chè trên tay Quý Huyền, hai mắt lộ vẻ mong đợi.
Quý Huyền liền nói: "Lát nữa ba sẽ nói thư ký đi mua đồ ăn sáng cho con."
Quý Du ngạc nhiên, nhíu mày nghĩ ngợi rồi nói:"Vậy chè kia của ai?"
Quý Huyền nghĩ cho cô bé biết trước để chuẩn bị tâm lý cũng tốt, liền nói: "Cho em trai con."
Quý Du hoàn toàn không nghĩ tới chuyện mình có em trai ruột, chỉ nghĩ là đứa bé trai nào đó trong bệnh viện nên thấy ghen tị!
Cô bé chỉ vào mũi ba mình lớn tiếng nói: "Bình thường cha không có thời gian chơi với con, thế mà lại có thời gian đi thăm em trai. Cha không phải người cha tốt, con ghét cha."
Quý Huyền không thèm dỗ Quý Du, cứ mặc kệ cô nhóc, dù sao nói chán sẽ im. Quả nhiên, Quý Du mắng được hai phút thì cạn kiệt vốn từ, cô bé mới sáu tuổi nên vốn từ vựng tất nhiên không phong phú như người lớn, huống chi là từ dùng để mắng chửi.
Mắng hết tất cả những gì mình nghĩ ra xong, Quý Du chán đời dựa cửa sổ nhìn ra bên ngoài, cảm thấy như toàn thế giới đều vứt bỏ cô nhóc!
Quý Huyền: "...." Buồn xuân thương thu cái chi không biết, làm như mình là Lâm Đại Ngọc* không bằng!
Tới bệnh viện, Quý Huyền một tay cầm hộp giữ ấm, tay kia dắt Quý Du đi vào.
Chưa vào đến cửa đã nghe Tiêu Vũ nói:
"Con trai, mẹ muốn uống nước."
"Con trai, lau miệng hộ mẹ với."
"Con trai, hát một bài nghe đi."
Quý Huyền: "....." Cơn tức giận dần được châm lên trong lòng Qúy Huyền, anh đùng đùng chạy vào chất vấn Tiêu Vũ: "Không phải anh đã thuê hộ lý cho em rồi sao! Sao cứ sai Tiểu Quang làm thế? Em làm mẹ kiểu gì vậy hả?"
Tiêu Nhược Quang đang lau miệng cho Tiêu Vũ liền quay đầu lại nhìn Quý Huyền. Tiêu Vũ chớp chớp mắt nhìn Quý Huyền, rất bình tĩnh phun ra một câu: "Chị Vương đi đại tiện rồi."
Quý Huyền: ".... Dù gì thì em cũng tốt nghiệp cấp 3 rồi, có thể nói năng uyển chuyển một chút không!"
(Trong bản cv thì ghi là "Cao đẳng" tuy nhiên theo tình tiết thì Tiêu Vũ hiện đang học dở Đại học nên theo tui là "Cấp 3")
Tiêu Vũ cười: "Cấp 3 thì sao chứ? Bộ tôt nghiệp cấp 3 thì không phải đi đại tiện chắc? Tôi không nói đi đại tiện thì sao anh biết chị ấy đi đại tiện?"
Quý Huyền giơ tay đầu hàng, nói: "Rồi rồi, anh biết rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!