Edit+ Beta: Editor đang cảm thấy tràn đầy năng lượng.💪("ω"💪)
Ngày: 12/4/2020
từ
Sắc mặt nhân viên bán hàng tái xanh, chị ta đâu muốn gọi giám đốc ra, vì vậy mở miệng cầu xin:"Thành thật xin lỗi quý khách, hay là tôi lấy bộ đồ này cho các ngài thử."
Qúy Huyền vẫn cười lạnh như cũ: "Gọi, giám, đốc!"
Nhân viên bán hàng thấy Qúy Huyền như thế trong lòng vô cùng khó chịu, nhưng cũng ớn nội quy nghiêm khắc của cửa hàng. Nếu chị ta dám tranh cãi với khách hàng thì tiền lương mấy ngày sẽ đi tong. Nhưng chị ta cũng không nguyện ý đi gọi giám đốc ra, chị ta vừa tới đây làm, nếu giám đốc phải ra giải quyết thì sau này cô ta làm sao ở lại đây làm nữa?
Kết quả là cô ta chưa kịp đi gọi giám đốc thì một nhân viên bán hàng khác tình cờ thấy Qúy Huyền lập tức đon đả nói: "Xin chào Tổng giám đốc Qúy, ngài mới đến ạ? Hôm nay ngài muốn chọn mấy bộ cho tiểu thư? Bên này vừa nhập về mấy kiểu thiết kế mới nhất, chất lượng vải rất tốt, sẽ rất phù hợp với cô Quý."
Anh ta nói xong chợt nhận ra sắc mặt Qúy Huyền không tốt liền hỏi: "Tổng giám đốc Qúy, ngài... sao thế ạ?"
Nhìn nhân viên cũ nhún nhường như thế, cô nhân viên mới mặt càng xanh, không ngờ mới đi làm hai ngày, chị ta đã đắc tội khách hàng VIP.
Nhân viên cũ giờ mới nhìn thấy Tiêu Nhược Quang đang đứng cạnh Qúy Huyền, anh ta không hề tỏ vẻ ghét bỏ mà lập tức cười nói: "Chắc đây là cậu chủ nhỏ, trông thật đáng yêu quá, giống Tổng giám đốc Qúy như đúc!"
Qúy Huyền sửng sốt, mặt dịu dàng hẳn, hỏi:"Giống lắm à?"
Thấy Qúy Huyền như thế thì nhân viên bán hàng sao mà không hiểu, xua tay nói: "Giống, sao lại không giống được, cứ như bản sao của ngài vậy."
Qúy Huyền nghe vậy thì cao hứng, tâm trạng mới dần tốt hẳn lên, nói: "Chọn cho thằng bé mấy bộ đi."
Nhân viên cũ mừng thầm, tiền hoa hồng nha! Mỗi lần Tổng giám đốc Qúy tới thì chỉ tính riêng tiền hoa hồng cũng bằng cả nửa tháng lương của anh ta. Tuy nhiên giờ nhân viên cũ mới để ý tới sự hiện diện của cô nhân viên phụ trách khu này, anh ta liếc nhân viên mới một cái thì nghe Qúy Huyền nói: "Cậu đi chọn đi."
"Vâng! Tôi đi chọn đây ạ" Nhân viên cũ vui sướng đáp rồi đi lựa đồ.
Nhân viên mới bị bỏ xó, hối hận muốn xanh ruột. Cô ta nhìn Qúy Huyền nhưng không dám nói gì, chỉ ấm ức đứng một bên.
Nghe Qúy Huyền tới, giám đốc cửa hàng tự mình ra tiếp đón, từ xa đã hô lên, "Tổng giám đốc Qúy đến mua đồ mới ạ?"
Qúy Huyền gật đầu, giám đốc lại gần, trừng mới với nhân viên mới, đuổi cô ta sang một bên rồi mới nói chuyện với Qúy Huyền: "Tổng giám đốc Qúy ưng ý bộ nào chưa ạ?"
Qúy Huyền cúi đầu hỏi Tiêu Nhược Quang: "Tiểu Quang, con thích bộ Vest này à?"
Tiêu Nhược Quang gật đầu nói: "Trước đây ở bệnh viện, có một bạn mặc bộ đồ như vậy và mang giày thế này. Ngày nào bạn ấy cũng đi theo cha mẹ tới thăm bà nội, quần áo bạn ấy rất đẹp, giày cũng đẹp. Bạn ấy còn cho con đồ chơi bạn ấy không xài nữa, con cất trong cái tủ dưới gầm giường."
Tiêu Nhược Quang ngẩng đầu, nhìn Qúy Huyền, nghiêm túc mà nói, nhóc thật sự rất thích bộ đồ này, xuất phát từ mong muốn nào đó.
Qúy Huyền thấy chua xót trong lòng, anh xoa đầu Tiêu Nhược Quang nói: "Mua, cha sẽ mua cho con." Người khác có gì thì con sẽ có nấy.
Tiêu Nhược Quang ngại ngùng cười nói: "Cảm ơn cha Sói Mắt Trắng ạ."
Qúy Huyền: "....." Đệt, suýt nữa thì quên béng chuyện này.
Giám đốc: "..."
Qúy Huyền vờ như không biết gì nhìn giám đốc, giám đốc lập tức cười nói: "Tôi sẽ lấy bộ đồ cho cậu chủ nhỏ thử ngay, không biết cậu nhà mặc cỡ số mấy ạ?"
Qúy Huyền mỉa mai nói: "Có thể thử sao? Vừa rồi có người còn không cho sờ vào kia, tôi cứ tưởng quần áo này làm bằng vàng cơ đấy."
Giám đốc quay sang trừng mắt nhân viên mới một cái, rồi quay lại cười với Qúy Huyền mà nói: "Đâu có chuyện đó, cậu chủ nhỏ muốn sờ thì sờ, muốn thử thì thử, thử xong không hài lòng, không mua cũng không sao."
Qúy Huyền cũng không làm khó ông ta, nói với Tiêu Nhược Quang: "Tiểu Quang, con đi thử nhé?"
Tiêu Nhược Quang lại thẹn thùng cúi đầu giật nhẹ cái áo ngắn tay, khẽ nói: "Để con thử ạ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!