Chương 6: (Vô Đề)

Edit + Beta: Editor đang cảm thấy vô cùng lười. ︵‿︵(" ͡༎ຶ ͜ʖ ͡༎ຶ ")︵‿︵

Ngày: 11/4/2020

từ

Ban Trinh Diệp cầm các loại hóa đơn đi vào, thấy Quý Huyền đứng ở mép giường tức đến thở hổn hển.

Ban Trinh Diệp không biết chuyện gì xảy ra, nhưng chẳng hiểu sao trong thâm tâm cô có cảm giác đồng tình với Quý Huyền.

Quý Huyền sờ sờ mũi, sau đó nhìn Tiêu Vũ nói: "Chuyện tiền bạc anh sẽ lo, hộ lý anh sẽ thuê cho em, vậy..... con trai anh tên gì?"

Tiêu Nhược Quang liền đứng dậy nói: "Con tên là Tiêu Nhược Quang đó cha Sói Mắt Trắng." Quý Huyền tự động xóa bỏ ba chữ Sói Mắt Trắng, nói: " Tiêu Nhược Quang sẽ về nhà với anh."

Tiêu Nhược Quang lắc đầu nói: "Con không về đâu ạ, con muốn ở lại chăm sóc mẹ."

Quý Huyền xoa đầu cậu nói: "Cha đã thuê hộ lý cho mẹ rồi, dì ấy sẽ chăm sóc mẹ con chu đáo, sau này ngày nào con cũng tới thăm mẹ là được."

Tiêu Nhược Quang lắc đầu nói: "Không được, nếu con không ở cạnh mẹ, mẹ sẽ cô đơn lắm."

Quý Huyền nghe vậy thì trầm tư, quả thật từ khi cha mẹ Tiêu Vũ qua đời thì cô chẳng còn người thân nào nữa, giờ mà nói cô tứ cố vô thân cũng không sai. Anh nhìn Tiêu Vũ, khi nghe anh nói muốn mang Tiêu Nhược Quang đi, cô không hề khóc lóc ầm ĩ, chỉ yên lặng nhìn mọi chuyện.

Quý Huyền liền nói: "Được, vậy con ở lại với mẹ, sau này chuyện chăm sóc mẹ cứ để hộ lý làm, con chỉ cần ở bên mẹ là được, không cần tự làm cái gì cả, hiểu chưa?"

Tiêu Nhược Quang nghe cái hiểu cái không, chuyện hộ lý cậu hiểu, hai cụ già ở giường bên đều có hộ lý chăm sóc, chi phí 300 tệ một ngày.

Vì thế, Tiêu Nhược Quang giật nhẹ áo Quý Huyền nói: "Cha ơi, cha đưa tiền thuê hộ lý cho con đi! Con có thể chăm sóc mẹ."

Quý Huyền: "..." Con trai anh thật đáng thương, Quý Huyền nghe mà muốn rơi nước mắt, đau lòng nói:"Cha có tiền, tiền thuê hộ lý cha sẽ trả, cha cũng cho con tiền tiêu vặt luôn."

Tiêu Nhược Quang chớp chớp cặp mắt nai con, hai hàng lông mi dài lay động. Cậu cười nói: "Để con hỏi mẹ ạ."

Vì thế, Tiêu Nhược Quang quay đầu hỏi Tiêu Vũ: "Mẹ ơi, cha nói sẽ cho con tiền tiêu vặt, có được không ạ?"

Tiêu Vũ gật đầu, Tiêu Nhược Quang liền quay lại nói với Quý Huyền: "Cảm ơn cha Sói Mắt Trắng ạ."

Ban Trinh Diệp để các loại hóa đơn xuống, dọn dẹp rác trên bàn Tiêu Vũ, sau đó nói Quý Huyền rằng cô đi tìm hộ lý rồi rời đi.

Tiêu Nhược Quang vì quá vui sướng nên nằm cạnh Tiêu Vũ một tí đã ngủ mất.

Đến lúc này Quý Huyền mới có thể nói chuyện đàng hoàng với Tiêu Vũ: "Lúc đó em bỏ đi là đang mang thai?"

Tiêu Vũ gật đầu: "Đúng."

Quý Huyền nhắm hai mắt lại, khàn giọng hỏi: "Vì sao không nói? Em biết nếu lúc đó em nói em đang có thai, anh sẽ không để em đi."

Tuy bây giờ Tiêu Vũ không phải là Tiêu Vũ kia, nhưng trong đầu vẫn có ký ức của nguyên thân, tất nhiên cô biết vì sao.

"Tôi đã dám ký đơn ly hôn, thì sao có thể vì đứa con mà đòi ở lại nhà họ Quý." Tiêu Vũ nói.

"Ồ, vậy em sống kiểu gì đây?" Quý Huyền nhìn từ đầu xuống chân cô, đầy ý mỉa mai.

Tiêu Vũ bình thản cười: "Như anh thấy đó, tuy chất lượng sống không tốt cho lắm nhưng bốn năm qua tôi cũng không nhờ vả gì nhà họ Quý, con cũng là do tôi tự mình nuôi lớn."

Quý Huyền cười khẩy: "Tiểu Quang bé như con cua mà bảo lớn?"

Tiêu Vũ cũng không tức giận, cô biết chuyện của nữ phụ, đương nhiên cũng biết Quý Du sau này trở nên như vậy chắc chắn có liên quan đến hoàn cảnh sống.

"Tiểu Quang chỉ hơi bé, nhưng rất hiểu chuyện, không biết bây giờ Tiểu Du sao rồi?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!