Chương 50: (Vô Đề)

Bà chủ cửa hàng bán đàn Piano Phú Tuệ là một nghệ sĩ piano có tiếng tăm. Cô ấy từ nhỏ đã có đam mê cháy bỏng với cây đàn 88 phím này, mỗi ngày đều luyện tập, luyện đến đầu ngón tay nóng cả lên.

Tiếc thay, nếu muốn nhờ nỗ lực không ngừng để trở thành hạc trong đàn gà thì phải có tiền đề là mọi người phải bình đẳng với nhau. Nhưng đối với bất cứ ngành nghề nào, đều có những con người có một thứ gọi là: Thiên phú dị bẩm! Những người này luôn làm bạn ghen tị, đồng thời cũng làm bạn nhận ra khoảng cách giữa thiên tài và người thường nó rộng đến cỡ nào!

Sự nỗ lực của Phú Tuệ không vô nghĩa, lúc 17 tuổi cô ấy đã đạt được cấp 10 của nghệ sĩ piano nghiệp dư, đến năm 22 tuổi thì bước chân vào giới chuyên nghiệp, từ đó bắt đầu con đường sự nghiệp kéo dài 13 năm.

Vào năm 35 tuổi, cô ấy làm giám khảo kì thi piano quốc tế tổ chức tại Đức với tư cách là một bậc thầy piano. Khi đó, cô ấy vẫn là một nghệ sĩ piano kiêu ngạo, trong lúc làm giám khảo, cô ấy gặp được một thanh niên còn kiêu ngạo hơn cả cô ấy.

Cậu thanh niên mới chỉ 15 tuổi, đối với giới piano mà nói thì tuổi 15 là tuổi đang trong giai đoạn luyện tập. Nhưng cậu bé đó tựa như sứ giả của piano được Thượng Đế chọn, cậu có sự hiểu biết sâu rộng hơn cả giám khảo về piano.

Thậm chí năng lực đánh đàn của cậu còn mạnh đến mức làm cho Phú Tuệ đã đồng hành với piano hơn 30 năm ngỡ ngàng.

Nhưng cậu thanh niên kiêu căng này cũng làm cô ấy tức điên lên, cô ấy chỉ thuận miệng nhắc nhở cậu ta hai câu, thế mà cậu ta lại tức giận, chỉ vào cô ấy phản bác lại, nhưng vì cô ấy không hiểu cậu thanh niên đó nói gì. Cho nên, hai người họ đã tổ chức một trận so tài.

Thật ra thì với 30 năm kinh nghiệm về piano thì trận đấu này giống như Phú Tuệ đang bắt nạt cậu thanh niên đó vậy. Bởi vì, cô ấy có lợi thế về kinh nghiệm cũng như thời gian luyện tập lâu dài. Mà khác biệt lớn nhất giữa hai người là, cô ấy đã luyện tập piano từ lâu, đối với bản nhạc dùng để thi đấu đã có lý giải riêng của bản thân.

Sự khác nhau giữa dân chuyên và dân nghiệp dư không phải là cấp độ mà là cảm xúc. Các cấp độ chỉ là sự phân chia về kỹ thuật, chỉ cần luyện tập chăm chỉ thì đều có thể leo lên cấp độ cao nhất (cấp 10). Còn đối với cảm xúc thì chỉ có các nghệ sĩ piano chuyên nghiệp khi đánh đàn mới có thể truyền tải cảm xúc để chinh phục người nghe, còn dân nghiệp dư thì dù có cầm kỹ tốt thế nào thì cũng chỉ có thể đánh ra một bản nhạc khô khan vô hồn.

Đó là vì sao, cùng một bản nhạc nhưng có vô số phiên bản khác nhau và chỉ một số phiên bản mới có thể trở thành kinh điển.

Đương nhiên, hiện tại cô ấy là bà chủ của một cửa hàng bán đàn piano chứng tỏ cô ấy đã thua trong trận đấu đó.

Tuy phần thi đấu của cô ấy rất tốt nhưng cậu thanh niên ấy lại dùng kỹ thuật nghiền nát cô ấy. Cậu ta chỉ cần 1 phút 10s để hoàn thành bài 《 Chuyến bay của chú ong vàng 》* là tác phẩm nổi tiếng của một nhà soạn nhạc người Nga và là một bài đàn khó trong các bài đàn piano.

* Tên gốc: The Flight of the Bumblebee

- Nikolai Rimsky Korsakov. Bài này giai điệu nhanh, bản gốc tầm 3 phút rưỡi mà cậu thanh niên chỉ hơn 1 phút đã đánh xong thì ghê đấy.

Phú Tuệ không phải chịu đả kích mà rút khỏi giới piano mà qua trận đấu này, cô ấy đã nhận ra rằng, cầm kỹ của mình bắt đầu bước vào giai đoạn chuyển biến siêu chậm, thậm chí là không thể tiến xa hơn. Nên cô ấy muốn trở về bản tâm*, vì vậy cô ấy đã từ chức, trở về nước và mở cửa hàng bán đàn piano này.

*Bản tâm () có nghĩa là muốn trở về ban đầu, muốn loại bỏ toàn bộ suy nghĩ ham muốn những nhận định riêng của bản thân, chỉ nghĩ về những điều tốt đẹp bẩm sinh.

Cửa hàng piano của cô ấy không chỉ để bán đàn mà còn để mọi người đến đây đánh đàn miễn phí.

Cô ấy làm vậy một phần là vì cô ấy thích nhìn những ai tới đây luyện đàn, mặc dù họ không phải là khách hàng mà chỉ là những học sinh piano nghèo, không đủ tiền mua đàn nên tới đây để luyện tập miễn phí. Ngoài ra ở giữa cửa hàng còn có một cây piano lớn* màu đen. Thường thì cây đàn này chỉ để trưng, trừ khi hai người muốn thi đấu với nhau thì cây đàn này mới được sử dụng.

Còn cửa hàng piano đối diện thì có đủ loại đàn piano khác nhau, vì những cây đàn piano dùng để bán nên chủ bên đó không đồng ý người lạ tự tiện dùng.

* Piano lớn (Grand piano) là một cây đàn piano cơ có kích thước lớn, thiết kế có 3 chân và một hộp đàn có hình dáng giống cánh bướm.

Chắc vì hôm nay là ngày cuối tuần nên cửa hàng piano Phú Tuệ tương đối đông khách, bên khu bày bán piano thì có hai nhóm đang lựa chọn, bên luyện đàn thì có 5 người đang luyện tập. Phú Tuệ ngồi ở quầy bar che miệng ngáp, không đi qua khu bày bán giới thiệu, cũng chả đi sang khu luyện tập chỉ dạy.

"Là nơi này sao?" Tiêu Vũ vừa bước vào vừa hỏi Quý Huyền đang đi phía sau cùng hai đứa nhỏ

Phú Tuệ thấy một người phụ nữ ăn mặc theo phong cách tomboy, tóc ngắn đội chiếc nón lưỡi trai đen, mặc áo phông dài tay màu đỏ phối với quần jean và áo khoác cao bồi đang vẫy tay với ai đó. Sau đó thì một cô bé tầm 5,6 tuổi ăn mặc y hệt người phụ nữ đó đi vào, theo sau là một cậu nhóc chắc khoảng 3 tuổi, mặc áo len cổ thấp màu trắng sữa phối với quần nâu, nhìn rất dễ thương.

Cuối cùng là một người đàn ông to cao, chắc cũng phải 1m9, dáng người chuẩn như người mẫu, mặc tây trang màu xám với áo sơ mi trắng cổ điển.

Một gia đình mà các thành viên vừa kiều tiếu* đáng yêu, mỹ lệ soái khí lại mang theo hơi thở hạnh phúc. Nhưng mà ở nơi như cửa hàng piano, không thiếu những con người xinh đẹp nên mọi người chỉ nhìn một chút, đại đa số là bị hai đứa nhỏ hấp dẫn thôi.

* Kiều tiếu = mềm mại, xinh đẹp

"Oa ~!" Qúy Du kinh ngạc nhìn mọi nơi.

Tiêu Vũ cũng tự mình đánh giá, cửa hàng này rất lớn, ở ngay cửa là quầy thu ngân, trong quầy có mấy chiếc ghế sofa đơn với một cái bàn kính. Ngoài ra, ở giữa cửa hàng có một cây đàn piano lớn, gần đó có 5 cây đàn piano đứng* đặt sát tường.

*Piano đứng (Piano Upright) là đàn piano cơ nhỏ với chiều cao từ 90 cm đến 132 cm. Cây đàn piano đứng có khung đàn đứng thẳng dọc.

Mà cả 5 cây đàn piano đứng đều có người sử dụng, Tiêu Vũ nhìn thoáng qua, duỗi tay chỉnh lại chiếc nón lưỡi trai của mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!