Chương 5: (Vô Đề)

Ban Trinh Diệp cầm hộp cơm đứng ngoài cửa, thấy Quý Huyền đang trợn mắt nhìn cậu nhóc đứng ngay cửa.

Ban Trinh Diệp chỉ thấy được lưng của cậu nhóc. Cậu ăn mặc phong phanh. Hôm nay trời đã bắt đầu chuyển lạnh, đa số trẻ con đều chuyển sang mặc áo dài tay nhưng cậu nhóc này lại mặc áo ngắn tay, quần sooc, chân đi dép.

Lúc này, cậu nhóc cũng ngẩng đầu nhìn Quý Huyền, trong tay cậu là cái bô thường thấy ở bệnh viện.

Quý Huyền nhắm hai mắt lại, cố kiềm chế cơn giận ngập trời, mở miệng hỏi: "Tiêu Vũ, em cố ý?"

Tiếc thay, vẻ nghiêm túc của Quý Huyền đều bị câu nói kế tiếp của Tiêu Vũ phá vỡ.

Tiêu Vũ thấy Ban Trinh Diệp trở lại thì mắt sáng như sao nói: "Cô Ban về rồi đấy à? Mua cơm về rồi? Nhanh lên nhanh lên, lấy cái bàn ra giúp tôi với, bọn tôi ăn cơm cái đã."

Tiêu Nhược Quang vui vẻ xoay người nhìn túi cơm trên tay Ban Trinh Diệp, hai mắt sáng lấp lánh hỏi: "Có thể ăn cơm ạ?"

Ban Trinh Diệp:...... Chà, một đứa bé thật đáng yêu, chỉ tội hơi gầy.

Quý Huyền: "..." Bây giờ cũng là cố ý sao?

Giờ Tiêu Vũ không động đậy được chứ nếu không thì cô đã lấy tay vỗ bàn nói: "Ăn cơm, ăn cơm."

Quý Huyền cầm lấy cái túi trong tay Ban Trinh Diệp, xoay người nhìn Tiêu Vũ, lạnh lùng hỏi: "Còn muốn ăn cơm à?"

Tiêu Vũ và Tiêu Nhược Quang lập tức nhìn anh, hai cặp mắt ngây thơ như nai con hau háu nhìn túi đồ ăn. Quý Huyền thấy mình như sắp bị nhìn thủng đến nơi, anh hít sâu một hơi nói: "Anh hỏi em, em phải trả lời."

Tiêu Vũ trông vô cùng đáng thương nói: "Nhưng mẹ con tôi đói quá!"

Tiêu Nhược Quang cũng ôm bụng kêu: "Đói!"

Quý Huyền: "... Vậy... ăn cơm trước đi!" Quý Huyền nhìn hai cặp mắt long lanh đáng yêu, cuối cùng vẫn quyết định để hai người họ ăn no rồi tính!

Vì thế, Quý Huyền liền thấy Tiêu Nhược Quang hưng phấn nói: "Cảm ơn cha Sói Mắt Trắng!" Sau đó xoay người đi lấy bàn trên giường.

Quý Huyền: "..." Giờ không cho ăn nữa còn kịp không?

Ban Trinh Diệp: "..." cha Sói Mắt Trắng?

Tiêu Vũ: "... Ấy, ý con nó là cha Rèm Cửa Kéo đó!"

(Theo bản gốc thì tác giả ghi là "

" theo google dịch là "người cha mù Venetina" editor tra thử nó cho biết "mù Venetina" = "Venetina blind", đó là tên tiếng anh của một loại rèm)

(Nó như thế này nè!)

Quý Huyền: "Ồ." Một tiếng, cười gằn một tiếng hỏi: "Sao lại gọi là Rèm Cửa Kéo?"

Tiêu Vũ ngay lập tức trả lời: "Nếu anh muốn mở, anh có thể mở nó, nếu anh muốn đóng nó, anh có thể đóng nó!"

(Khúc này chắc Tiêu Vũ đang chửi xéo Qúy Huyền)

Quý Huyền: "......."

Tiêu Nhược Quang chật vật để cái bàn dựa vào thành giường, sau đó ngồi xổm trên giường cầm lấy cái bàn kéo lên giường. Quý Huyền nhíu mày, lại gần bê cái bàn đặt ngay ngắn trên giường.

Tiêu Nhược Quang quay đầu cảm kích nhìn Quý Huyền, cười nói: "Cảm ơn cha Sói Mắt Trắng."

Quý Huyền: "......" Sao lại nghe toàn là Sói Mắt Trắng vậy? Quý Huyền lảng sang chuyện khác hỏi: "Y tá đâu?"

Tiêu Vũ nhìn anh như nhìn tên ngốc, nói: "Đói sắp chết rồi, đào đâu ra y tá?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!