Chương 47: (Vô Đề)

Căn hộ của Phí Vũ Đồng là kiểu nhà một tầng ba phòng ngủ, trong đó có một phòng đã đóng cửa lại. Hai phòng còn lại, một là phòng của Phí Vũ Đồng, trong đó có một cây đàn piano. Phòng còn lại là thư phòng, kệ sách trong đó có không ít cầm phổ nổi tiếng.

(*Cầm phổ : Sách ghi các bài đàn.)

Phòng khách gọn gàng sạch sẽ, Phí Vũ Đồng đi vào phòng bếp lấy nước cho Tiêu Vũ và Từ Hạo Thiên. Rồi ngồi xuống nói cho Tiêu Vũ hoàn cảnh hiện tại của mình: "Tôi đã vượt qua cuộc thi cấp 7 vào năm ngoái. Giải đấu tôi tham gia gần đây là cuộc thi piano quốc tế Chopin tổ chức ra tại Kyoto nhưng đã bị loại ngay vòng sơ khảo."

(Theo những gì editor tra được thì ở Trung Quốc thì có 10 cấp trong piano nhé nhưng đối với một số nước thì có 8 cấp thôi)

Tiêu Vũ gật đầu, uống miếng nước chanh nói: "Vào đánh cho tôi nghe thử một khúc."

Phí Vũ Đồng dẫn Tiêu Vũ vào phòng ngủ rồi ngồi trước piano. Tiêu Vũ nhìn cô ấy hít sâu rồi tập trung đánh đàn, động tác đánh đàn của cô ấy rất mượt, biểu cảm vô cùng nghiêm túc, giống như đang làm kiểm tra vậy.

Tiêu Vũ nhíu mày, một nghệ sĩ piano giỏi thì việc đánh đàn chính là hưởng thụ chứ không phải nghiêm túc như đang thi vậy.

Cho đến khi Phí Vũ Đồng đánh xong bài, Tiêu Vũ mới mở miệng: "Đây là 《 The Tree Bells》**của Debussy* à?

*Achille

-Claude Debussy  là một nhà soạn nhạc người Pháp nổi tiếng.

**Tra từ tên cv (Lâm ấm tiếng chuông) đến tên Trung () , tiếng Anh+Pháp bởi google dịch thì tìm cho ra hai kết quả này:

Cloches à Travers le Feuilles (Những tiếng chuông vọng qua tán lá) và Les Cloches (Chuông cây). 

"Vâng ạ." Phí Vũ Đồng hơi cười cười đáp lại.

Tiêu Vũ xua tay, Phí Vũ Đồng liền tránh ra, Tiêu Vũ ngồi trước đàn, để tay lên phím đàn bắt đầu đánh lại bài nhạc ấy.

Tiêu Vũ nhắm mắt lại, thả lỏng bản thân, sau đó các ngón tay cứ như múa trên phím đàn. Dù cầm kỹ của Tiêu Vũ chưa đạt đến trình độ làm cô hài lòng nhưng vẫn đủ để biểu diễn bản nhạc 《 The Tree Bells 》của Debussy theo phong cách của cô.

Xong khi kết thúc bản nhạc, Tiêu Vũ xoay người nhìn Phí Vũ Đồng giảng dạy: "Các tác phẩm của Debussy lấy lực ngón tay làm chủ đạo, giống như các bản nhạc của Liszt* lấy tốc độ nhanh làm chủ đạo vậy. Bài nhạc này đòi hỏi bạn phải dùng lực tay vô cùng mạnh, ví dụ như đoạn này....."

*Franz Liszt là một nghệ sĩ piano và nhà soạn nhạc người HHungar nổi tiếng là có kỹ thuật điêu luyện bậc nhất trên bàn phím.

Tiêu Vũ đánh một đoạn nhạc tiếp tục giảng: "Lực ngón tay khác nhau, sẽ cho ra những âm thanh khác nhau, mỗi một phân đoạn thì phải có lực đạo và góc ngón tay* riêng."

* Ý nói các ngón tay phải có độ cong khác nhau trên từng phân đoạn khác nhau

Tiêu Vũ đứng dậy ra hiệu cho Phí Vũ Đồng ngồi xuống, rồi nói: "Hiện tại, những điều này là vấn đề khó khăn đối với bạn."

Phí Vũ Đồng buồn thiu, Tiêu Vũ nhìn cô ấy nói tiếp: "Nhưng mà tôi tin rằng, tất cả nghệ sĩ piano đều có thể học cách điều khiển lực cũng như góc của ngón tay, nếu học thành công thì bạn sẽ có thể thể hiện các loại lực đạo khác nhau trong một bài đàn."

Tiêu Vũ lấy một tập bài nhạc trên bàn đưa cho Phí Vũ Đồng: "Hôm nay tôi giao cho bạn một bài đàn, bạn chỉ cần chơi bài này là được, chơi với lực ngón tay mà tôi yêu cầu. Bạn chơi theo lực độ từ thấp đến trung đến cao rồi thấp dần, thấp dần, thấp đến mức đầu tiên. Lực phải giống nhau, không được nặng hơn hay nhẹ hơn một phân. Bạn làm được không?"

Phí Vũ Đồng gật đầu.

Từ Hạo Thiên ngồi ở phòng khách nhìn mối tình sét đánh của cậu đang ngồi trước cây đàn piano cúi đầu đánh đàn còn phu nhân nhà cậu thì đứng đằng sau chỉ dạy. Tiếng đàn tuyệt đẹp từ trong phòng truyền ra, Từ Hạo Thiên nhắm mắt dựa vào ghế sofa lắng nghe.

Giữa trưa, khi Tiêu Vũ về đến nhà thì thấy ông nội Qúy đang ngồi trên sofa xem TV.

Thấy Tiêu Vũ bước vào, ông nội Qúy vô cùng vui mừng, ông lập tức đứng dậy nói: "Tiểu Vũ, cháu về rồi, tới đây tới đây, nhanh nào. Ông nội sẽ đưa cháu tới cái gì gọi là sa lông. Hôm nay hai ông cháu mình phải thật xinh đẹp, để đi gặp bạn ông cùng cháu của ông ấy! Thằng cháu của ông ấy mới từ nước Mỹ trở về mấy hôm trước, ai ui, cháu không biết đâu, thằng bé từ bé tới giờ đều rất dễ thương."

Tiêu Vũ:"......." Đây là xem mắt ạ?

"Đúng vậy!" Ông nội Qúy gật đầu nói:"Cho cháu đi xem mắt! Sao thế? Cháu còn thích thằng cháu ngốc nhà ông sao? Chỉ là một con sói mắt trắng thôi, không có cũng được."

Tiêu Vũ: "......" Ông nội ruột đấy.

"Nào, nào nhanh lên." Ông nội Qúy vội đến dậm chân.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!