Xem phim!
Ngoài trừ Tiêu Vũ thì ba thành viên còn lại đều không tí kinh nghiệm nào, Qúy Huyền nhớ lần cuối cùng anh đi xem phim là khi đi làm lính. Khi đó quân đội có tổ chức một buổi xem phim tập thể, nhưng mà chia thành từng nhóm nhỏ đi xem phim chung với nhau chứ không có bao hết. Vé đã được mua từ trước, khi đó anh chỉ đi từ trên xe đi xuống, nhận vé của mình rồi theo đồng đội đi vào.
Khi ngồi vào ghế của mình rồi, anh nghe được những người xung quanh thì thầm về bọn anh, lén lấy điện thoại ra chụp ảnh. Vào thời điểm đó, việc đi xem phim chưa được phổ biến, máy tính cũng chỉ mới ra đời tầm 10 năm. Các app trên điện thoại cũng chỉ mới bước vào phiên bản 1.0 chứ chưa phát triển như ngày nay.
Xem hết phim thì đi ra ngoài, tập hợp, lên xe, về doanh trại.
Về sau, khi mới tốt nghiệp học viện quân sự được một thời gian thì anh giải ngũ, quay trở về tiếp nhận Qúy thị, đối với việc xem phim gần như là hai đường thẳng song song. Một là vì anh không có nhiều thời gian, hai là vì trong nhà cũng có máy chiếu, anh không muốn ra ngoài chen lẫn với nhiều người.
Bởi vì lý do trên, Qúy Du cũng không có kinh nghiệm đi coi phim.
Còn Tiêu Nhược Quang là vì nguyên thân không đưa cậu đi xem phim bao giờ. Nguyên thân nếu không đi làm thì là học đàn, nếu dư thời gian thì sẽ đi làm việc nhà.
Thời gian dài, phải chen chúc lại còn tốn nhiều tiền... tất cả đều là nguyên nhân mà nguyên thân không có hứng thú đi, cộng thêm việc Tiêu Nhược Quang là một đứa bé hiểu chuyện nên nguyên thân cũng không để ý đến chuyện này nữa.
Tiêu Vũ bảo chú Lâm lái xe tới trung tâm thành phố rồi cùng ba cha con đi đến rạp chiếu phim.
Bởi vì người đông nên Tiêu Vũ nắm tay Qúy Du nói: "Đừng thả tay mẹ ra nhé, nếu không sẽ bị bắt bán vào thâm sơn cùng cốc hay một nơi mà mẹ không thể tìm thấy."
Qúy Huyền ôm Tiêu Nhược Quang đi theo sau, một phần là vì đề phòng Qúy Du đi lạc, một phần là vì ngăn cho người đằng sau đụng vào hai mẹ con. Kết quả là nghe được những lời nói chưa được kiểm duyệt của Tiêu Vũ thì nhắc cô: "Đừng dọa con, con sẽ tin đấy."
"Đó là sự thật! Bị bắt đi rất đáng thương. Đúng rồi, Tiểu Du, con nhớ chị gái hôm nay không? Con biết vì sao chị ấy lại xin lỗi con không?" Tiêu Vũ hỏi con gái.
Qúy Du gật đầu: "Vì chị gái sai, chị gái đã đụng vào xe của chúng ta làm con và em trai bị thương, nên chị gái xin lỗi."
Tiêu Vũ gật đầu: "Đúng rồi, vậy chị gái ấy sai sao?"
Qúy Du gật đầu: " Vâng! Chắc chắn chị gái sai."
Tiêu Vũ cười, khen Qúy Du: "Con giỏi lắm, vậy con phải nhớ kĩ. Mình làm sai thì phải xin lỗi, đây là đạo lý bình thường nhất trên thế gian này. Khi đi trên đường mà đụng phải người khác thì phải nói "Xin lỗi", đây là phép lịch sự. Đừng vì cha con là Qúy Huyền mà kiêu căng hỗn hào hay làm thương tổn tới người khác."
"Con sẽ không như vậy đâu." Qúy Du khẳng định.
"Nếu con đã như vậy thì mẹ con mình ngoắc tay! Qúy Du con hứa với mẹ điều này! Trước khi làm gì thì phải suy nghĩa kĩ."
Qúy Du gật đầu, dù cô nhóc không hiểu mẹ mình nói gì cả. Tiêu Vũ đương nhiên biết cô nhóc không hiểu, cô chỉ mỉm cười nói: "Bất cứ chuyện gì, con phải tự hỏi ba lần, một lần vào lúc xảy ra chuyện, một lần trước khi ngủ, lần cuối là ngày hôm sau. Nếu suy nghĩ không thay đổi sau ba lần suy nghĩ thì cứ làm đi." Nếu nghe không hiểu thì cứ giải thích như vậy cái đã vì hiểu quả cũng như nhau mà thôi.
Qúy Du dù vẫn không hiểu nhưng đối với những yêu cầu của mẹ, cô bé đều gật đầu đồng ý.
Bởi vì Ban Trinh Diệp lỡ mua phim hoạt hình tiếng anh, Tiêu Nhược Quang nghe không hiểu cho nên cả nhà lại đi xếp hàng đi mua vé xem phim mới. Gia đình 4 người đứng cuối hàng, việc này đối với Tiêu Vũ và Tiêu Nhược Quang là bình thường.
Vì vậy, Tiêu Vũ hỏi Qúy Huyền: "Không quen à?"
Qúy Huyền bình tĩnh nhìn dòng người phía trước nói: "Bình thường."
"Anh quen với việc này à?" Tiêu Vũ ngạc nhiên hỏi.
Qúy Huyền hơi cười cười nói: "Giống như lúc xếp hàng lấy cơm ở bộ đội vậy."
Vừa dứt lời, Tiêu Vũ cũng như hàng loạt người đứng trước quay đầu nhìn anh với anh mắt "Nà ní, anh đùa tụi tôi đấy à", Tiêu Vũ thật sự cạn lời, cô gãi đầu nhìn Qúy Du hỏi: "Tiểu Du, con muốn xem cái gì?"
Qúy Du nhìn các loại poster phim trước mắt nói: "Không có phim hoạt hình, em trai, em muốn xem gì?"
Tiêu Nhược Quang ôm cổ cha nhóc, ngẩng đầu nhìn mấy bức hình hoa lá hẹ, nhóc chưa biết nhều chữ lắm, chỉ có thể chọn bức poster nào mà nhóc thấy đẹp nhất thôi. Nhóc chỉ vào một poster có hình người máy hỏi: "Cái đó đẹp không ạ?"
Tiêu Vũ: "Chưa xem qua chưa biết nhưng hôm nay chúng ta có thể xem nó. Xem xong rồi, con sẽ biết nó đẹp hay không?"
Tiêu Nhược Quang nhìn Qúy Huyền, Qúy Huyền gật đầu, nên khi tới lượt bọn họ, Qúy Huyền mở miệng nói: "Cho 4 vé, người máy?.... đại chiến... Godzilla?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!