"Thành thật xin lỗi tiểu thư, hiện tài Qúy tổng đang có một hội nghị vô cùng quan trọng. Tôi không thể liên lạc được với ngài ấy. Hay cô tới phòng chờ bên kia ngồi chờ trước được không?" Một cô gái tiếp tân hỏi.
"Vậy thư kí Ban thì sao?" Tiêu Vũ hỏi trong vô vọng.
"Xin lỗi tiểu thư, thư kí Ban cũng đang tham gia buổi họp đó." Cô gái tiếp tân còn lại nói.
Tiêu Vũ sờ mặt rồi quay sang nói với chị Vương: "Em không có biện pháp nào chứng minh mình quen biết Qúy Huyền cả....."
"Qúy thiếu gia thật sự cho cô* vào danh sách đen sao?" Chị Vương hỏi.
(Về cách xưng "cô" này, editor lấy từ trong mấy cái phim xưa, dù sao chị Vương cũng chỉ người làm thuê, không nên xưng "chị
-em" trước mặt người ngoài được.)
Tiêu Vũ gật đầu, sau khi cô gọi liên tiếp 3 lần thì bị kéo đen.....
"Làm thế nào bây giờ?" Chị Vương hỏi: "Hay là chúng ta về trước? Tiện đường mua xương về nấu canh cho cô luôn."
Hai cô gái tiếp tân nghe vậy thì cười phì.
Tiêu Vũ không nói nên lời liếc nhìn hai cô gái. Này! Phải giữ vững độ chuyên nghiệp chứ!
Tiêu Vũ chuẩn bị xoay người đi đến phòng chờ thì hai cô gái tiếp tân đồng loạt điều chỉnh biểu cảm thành nghiêm túc, đứng dậy chào: "Ngu tiểu thư."
Tiêu Vũ xoay người nhìn lại. chỉ thấy một người phụ nữ mặc áo khoác lông đen, đeo một cái kính râm bự chà bá, tóc được chăm chút kĩ càng bay phất phới, toàn thân tỏa ra khí thế cao 3 mét từ bên ngoài đi vào.
Đừng trách tại sao Tiêu Vũ không biết người này, bởi vì từ lúc trọng sinh tới giờ, cuộc sống của cô chỉ xoay quanh piano, phục hồi chức năng, chuyện của hai con thôi. Nhà bao việc...
Tiểu thuyết cũng không đề cập đến sự kiện 10 năm trước, trong ký ức của nguyên thân thì không có gì ngoài piano cả.
"Ai vậy?" Tiêu Vũ lén hỏi chị Vương.
Chị Vương cẩn thận quan sát nhưng chưa biết người đó là ai, nói: "Nhìn có vẻ quen quen, hình như đã thấy ở đâu rồi."
"Nhìn cái gì đấy?" Người phụ nữ khác tầm khoảng 40 tuổi đi bên cạnh người phụ nữ đó lạnh giọng nói: "Đừng làm ảnh hưởng tới Nhu Hi."
Tiêu Vũ: "...... Đệt." Nhìn một cái còn có thể gây ảnh hưởng nữa hả? Bệnh công chúa còn nặng hơn cả con gái cô.
Ngu Nhu Hi tháo kính râm xuống, đôi mắt hạnh đào* lớn nhìn về phía Tiêu Vũ rồi nói với người phụ nữ bên cạnh: "Chị Nhan, không phải là chuyện gì lớn đâu."
(* Đôi mắt hạnh đào - : là kiểu mắt tròn và có phần đuôi mắt dài.)
Nhan Tư Nhã liền nói: "Em quên vụ bị fan cuồng chụp lén lần trước rồi à? Ai biết được người phụ nữ này có lén gắn camera trên người hay không?"
Tiêu Vũ không chịu nổi kiểu người thế này, đời trước cô quyết định dựa vào kim chủ bởi cái tính của cô không mài dũa được. Đời này không có gia nhập cái giới đó nữa, sao có thể để loại người này vũ nhục!!!
(Theo editor nhớ thì hình như ở đời trước chị ấy bị người quản lý bắt chia tài nguyên cho người khác thì phải, theo mấy chương đầu của "Nữ phụ chia tay hàng ngày")
Không thể nhịn! Tiêu Vũ mỉm cười nói: "Cô cho rằng toàn bộ con người trên cái quả địa cầu này đều là fan cuồng của cô à? Này, mấy cô là ai vậy? Tự nhiên tới Qúy thị há mồm kêu to."
Nhan Tư Nhã tức giận, cười lạnh: "Cô thì ngay cả tiếp tân còn không nhận ra mà đòi xưng cùng đẳng cấp với tôi à? Cô có tin là tôi gọi bảo an ném cô ra ngoài không?"
Tiêu Vũ lấy điện thoại ra, lãnh đạm đáp lại: "Vậy cô có tin tôi lập tức gia nhập fanclub của cô rồi lên đó khóc lóc kể lể mình bị thần tượng ném ra ngoài không?"
(Bản cv ghi là "thiết phấn", tra trên mạng thì nó bảo là fan khó tính??????)
Nhan Tư Nhã: "......" Cái logic thần tiên gì thế?
Ngu Nhu Hi: "......"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!