"Đi thôi." Tiêu Vũ nói đi là đi, lấy gậy ở sofa, kéo chị Vương ra ngoài.
Qúy gia có hai người tài xế, bình thường thì một người đưa Qúy Huyền đi làm, một người đưa Qúy Du đi học. Nhưng hai hôm nay, Qúy Huyền đều tự mình đưa hai đứa con đi học cho nên tránh được việc Tiêu Vũ muốn ra ngoài nhưng không có người chở cô đi.
Tài xế của Qúy Huyền là một người đàn ông trung niên họ Lâm, năm nay tầm 40 tuổi. Người còn lại họ Từ, tên Từ Hạo Thiên, một sinh viên sắp tốt nghiệp. Bạn không đọc sai đâu, một sinh viên sắp tốt nghiệp đại học.
Khi Qúy Du chuẩn bị đi học nhà trẻ, Qúy Huyền đã chuẩn bị cho cô nhóc một người tài xế lớn tuổi có kinh nghiệm lâu năm.
Tuy nhiên Qúy Du lại không thích người tài xế lớn tuổi như chú Lâm, cô nhóc đòi cha mình tuyển người khác. Kết quả là, có một nhóm người tới phỏng vấn từ người lái taxi, đến người thất nghiệp đang ở nhà tìm việc, đủ loại người. Phỏng vấn là do Qúy Huyền và Qúy Du làm, lý do rất đơn giản, vì Qúy Du đã nói: "Lái xe cho con thì phải là người con thích."
Qúy Huyền không có ý kiến gì, cho nên Qúy Du liền đi theo Qúy Huyền làm tiểu tổng tài bá đạo chọn tài xế.
Mà Từ Hạo Thiên chính là một trong những người đến phỏng vấn, anh chàng vốn là không cẩn thận đến buổi phỏng vấn này, rốt cuộc thì, khi đó cậu ấy mới vào đại học, đâu có định tìm công việc toàn thời gian.
Cậu chỉ là tìm trên mạng mấy công việc bán thời gian rồi gửi sơ yếu lý lịch của mình. Hai ngày sau, cậu nhận được thư mời phỏng vấn của Qúy thị. Khi đứng trước tòa cao ốc của Qúy thị, mặt không khác gì bức tranh gào thét cả.
Ôi thần linh ơi! Cậu mới từ trong rừng rú ra tới đây vì cái gì? Vì trở thành sinh viên, vì ở cái đô thị phồn hoa này mà có thể làm việc trong công ty lớn như vậy đó!! Cậu được ngôi sao kim cương nào chiếu cố hay sao mà mới ngày đầu tiên vào đại học đã tới được công ty lớn rồi?
Người phỏng vấn cậu chính là một người đàn ông và một loli siêu cute, loli thấy cậu thì hơi ngạc nhiên một chút, nói: "Trẻ tuổi, cha, người này còn trẻ này."
Cậu nhớ lúc ấy mặt ông chủ còn đen hơn cả bao công, nhìn chằm chằm cậu làm lông tóc của cậu dựng cả lên.
Từ Hạo Thiên giới thiệu bản thân mình một chút, đồng thời cũng nói rằng mình đến nhầm nơi phỏng vấn. Qúy huyền im lặng 2 giây rồi hỏi: "Cậu bây giờ vẫn là sinh viên?"
"Đúng vậy, hoàn cảnh gia đình của tôi khá khó khăn nên định tìm việc làm thêm, không nghĩ lại nộp nhầm hồ sơ vào bên đây!" Từ Hạo Thiên đáp.
Cuối cùng, cậu trúng tuyển, dùng lời nói của Qúy Du thì tài xế của cô nhóc phải trẻ, có nhan sắc, học vấn cũng phải tốt và phải có mục tiêu sống. Mỗi tháng 6800 tệ, ngày làm 2 ca mỗi ca 2 tiếng, có hai ngày nghỉ, nếu có vấn đề gì đến việc học thì vẫn có một tài xế khác thay thế. Có thể nói, Từ Hạo Thiên dựa vào công việc này mới có thể thuận lợi tốt nghiệp đại học.
(* 6800 tệ = 22,380,204 VNĐ)
Cho nên cậu ta rất cảm kích Qúy Du, ngay cả khi Qúy Du chọn cậu bởi vì nhan sắc của cậu.
Công việc tài xế này không chỉ giúp cậu nhẹ nhàng vượt qua thời đại học mà còn có thể gửi tiền về nhà. Có thể nói rằng, hiện tại, ở quê nhà ai cũng biết Từ Hạo Thiên có công ăn việc làm tốt.
Cho nên, gần đây cô cậu chủ nhỏ cùng cậu chủ cùng ngồi một xe tới trường, nhưng cậu vẫn như cũ chờ ở Qúy gia đợi lệnh.
Thật ra bây giờ đã 10h rồi, bởi vì năm 4 ít bài tập với lại sáng nay không có tiết nên cậu ngồi chờ thêm 1 tiếng nữa. Hiện tại là giờ nghỉ của cậu nên cậu có thể đi về.
Nhưng mà cậu vẫn nán lại một lát, biết đâu lại có ai nhờ cậu chở đến chợ mua đồ thì sao? Gần đây, cô chủ nhỏ không còn ngồi xe cậu nữa, cậu liền thường xuyên giúp quản gia đi chợ.
Khi Tiêu Vũ tìm tới, cậu đã chuẩn bị ra về nhưng khi nghe nói Tiêu Vũ muốn tới công ty thì vẫn chuẩn bị xe.
"Cậu cũng xem Weibo à!" Khi Tiêu Vũ lên xe liền thấy màn hình của tài xế là tin tức liên quan tới cô.
Tài xế lăn bánh ra khỏi gara, cười nói: "Đúng vậy! Ha ha ha, vừa rồi trên mạng đang có một màn đại chiến siêu hot, ha ha ha...."
Khi Từ Hạo Thiên lái xe ra khỏi biệt thự, từ kính chiếu hậu nhìn thoáng qua thì phát hiện bà chủ và người phu nữ trên bài báo đó rất giống nhau!
Không sai, Từ Hạo Thiên thật sự không quen biết Tiêu Vũ, một phần vì thời gian làm việc mỗi ngày của cậu quá ngắn, một phần vì gần đây Qúy Du không cần cậu lái xe chở đi học nữa cho nên, ngoài việc đi chờ giùm, cậu đều ngồi ngốc ở gara.
Thật ra thì cậu có thấy Tiêu Vũ từ xa nhưng khi đó Tiêu Vũ đã chống gậy đi rồi, cả người cũng đã khôi phục như cũ, một lần nữa lại trở thành mỹ nhân trắng trẻo mặt baby.
Càng không cần phải nói đến Tiêu Nhược Quang, từ một cây lau sậy tiến hóa thành một con heo nhỏ béo tròn, thành một cậu bé trắng trẻo đáng yêu.
"Bà chủ, chị cùng người phụ nữ trên mạng có vẻ giống nhau...."
Tiêu Vũ chống cằm, vuốt chính mình mặt nói: "Thật à? Thật tình cờ."
Từ Hạo Thiên: "......"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!