Tiêu Nhược Quang chớp mắt nhìn Qúy Yến đang mỉm cười, nghiêng đầu chấm hỏi.
Qúy Du cũng nhìn Qúy Yến rồi quay đầu đi không thèm để ý ông chú của mình nữa mà chạy vào phòng bếp tìm Khổng Ngọc Tình.
"Bà Khổng, bà Khổng ơi, cha ói ra nhà..."
Quý Huyền: "...... Tiểu Du......"
Qúy Huyền chỉ có thể rút khăn giấy lau mặt trước.
Khổng Ngọc Tình ở trong phòng bếp nghe cậu chủ bị ói, kinh hãi đặt lồng hấp xuống chạy ra. Kết quả là thấy Qúy Huyền đang cầm khăn giấy lau bàn, anh nhìn bà rồi nói: "Không có gì đâu, thím cứ đi làm việc của mình đi."
Khổng Ngọc Tình liền quay đầu nhìn cha mẹ Qúy hỏi: "Mọi người có muốn ăn gì không ạ?"
Cha Qúy lắc đầu, Khổng Ngọc Tình liền nói: "Để tôi nói lão Trịnh làm nhiều đồ ăn một chút, mọi người cứ thong thả."
Khổng Ngọc Tình nói xong thì xoay người đi vào, Tiêu Nhược Quang thì đã chạy đến bên ông nội Qúy hỏi: "Ông cố, họ chính là bé cưng của ông đúng không ạ? Giống như cháu là bé cưng của cha cháu vậy."
Ông nội Qúy cười to nói: "Đúng vậy!"
Cha Qúy giật giật khóe miệng, đứng dậy chào hỏi: "Cha, cha đã về rồi."
Ông nội Qúy trừng ông ta một cái rồi nói: "Không có mắt à?"
Cha Qúy chỉ có thể khóa mồm lại, dù sao từ khi ông ta suýt làm cho công ty phá sản, cha chẳng còn thích ông ta nữa.
Cha Qúy nháy mắt với Qúy Yến, Qúy Yến lập tức đứng lên nói: " Ông nội, ông xem ai tới thăm ông này."
Ông nội Qúy thấy Qúy Yến liền tươi cười nói: "Yến Bảo nhà ta tới."
Qúy Yến: ".... Đừng gọi cháu bằng cái nhũ danh được không. Cháu lớn như thế này rồi mà..."
Ông nội Qúy cười to vỗ đầu anh ta, nhất thời, bầu không khí rất yên bình.
Khổng Ngọc Tình mang tất cả món ăn dọn lên bàn xong, liền mời mọi người vào ăn cơm sau đó thì xoay người đi lên lầu hai.
Cha mẹ Qúy cảm thấy kì quái nhìn bà, đôi lúc Khổng Ngọc Tình cũng ngồi ăn cơm chung, đây là yêu cầu của Qúy Huyền. Nhưng mà Khổng Ngọc Tình nói mình chỉ là một bảo mẫu nên vào lúc không thể cùng ăn bà sẽ tránh đi.
Cho nên lúc bà đi lên lầu, cha mẹ Qúy có nhìn thấy nhưng cũng không nói nhiều.
Một lúc sau, cửa thang máy trong nhà mở ra, mọi người liền thấy một người phụ nữ trung niên to con thô kệch đẩy một người phụ nữ trên xe lăn ra tới.
Mẹ Qúy nhíu mày nhìn một cách nghiêm túc, liền nghe người phụ nữ trên xe lăn tươi cười nói: "Ai cha ~, mẹ tới rồi ạ! Là con đây! Con là Tiêu Vũ đây."
Mẹ Qúy ngay lập tức cả kinh, suýt nữa làm rơi ly sữa đậu nành, hỏi: "!!!! Tại sao cô lại ở đây?"
Tiêu Vũ giơ tay ôm má, cười một cách ôn nhu: "Mẹ nói gì thế ạ? Con ở đây đương nhiên là vì thăm chồng trước với con gái của con ạ."
Cha Qúy liền đập tay vào bàn, nói: "Cô còn dám tới đây à, cô hại nhà họ Qúy chúng tôi chưa đủ thảm hay sao?
Vừa mới dứt câu, cha Qúy liền thấy mấy ngôi sao bay quanh mắt mình, ông nội Qúy đặt cây gậy xuống: "Mày nói ai đấy? Hại nhà họ Qúy? Mày đủ tư cách hỏi câu này chắc."
Cha Qúy ôm đầu, ủy khuất nói: "Cha, trước mặt nhiều người người như vậy, cha cho con tí mặt mũi đi."
"Ở đây toàn người nhà, mặt cái gì mà mũi? " Sau đó ánh mắt chuyển sang Qúy Huyền nói: "Cha nào con nấy."
Qúy Huyền vô cùng bình tĩnh giúp Tiêu Nhược Quang bỏ đường vào sữa đậu nành, đầu thẳng thèm nâng đáp lại: "Cha nào con nấy."
Ông nội Qúy: "..... Ông có thế không biết được không?" Nói xong, ông lại hiền từ nhìn Tiêu Vũ nói:"Tiểu Vũ tới đây, ngồi cạnh ông nội này."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!