Sau bữa tối,
Ông nội Qúy lôi lôi kéo kéo thằng cháu trời đánh của mình hỏi: "Cháu có định phục hôn với Tiểu Vũ không?"
Qúy Huyền khẽ nhíu mày nói: "Dạ không, con nợ cô ấy cái gì, con sẽ trả cô ấy cái đó*."
(*Nguyên cv là "Không, thiếu nàng, ta còn nàng chính là.", editor ko biết mình hiểu đúng không, nếu bạn nào biết thì chỉ cho editor nhé.)
Ông nội Qúy thở dài, buồn bã nói: " Tiểu Vũ là một đứa bé tốt nhưng nếu cháu không thích con bé thì thôi vậy, ông sẽ giới thiệu người khác cho con bé."
Qúy Huyền sửng sốt, trong lòng tựa như có cái vại dấm, nói: "Ông cũng nên nghĩ cho hai đứa chắt của ông chứ ạ!"
Ông nội Qúy liếc mắt trừng thằng cháu của mình nói: "Tiểu Vũ mới có 25 tuổi! Nếu là người khác thì cũng chỉ mới tốt nghiệp đại học hai năm thôi! Không lẽ cháu muốn con bé cô đơn lẻ bóng, sao cháu lại nhẫn tâm như vậy." Ông nói xong liền cầm gậy đánh Qúy Huyền.
Qúy Huyền né né gậy, ông nội Qúy dựng cả râu mà gào lên: "Giỏi lắm! Lăn lội trong quân đội mấy năm, học được mấy chiêu đều sử dụng để đối phó ông mày phải không?"
Qúy Huyền chỉ có thể lạnh lùng trả lời: "Ông cho thằng cháu của ông tí mặt mũi đi."
Ông nội Qúy lại tức điên cho thằng cháu đích tôn của mình một gậy nữa, mắng: "Thế nào là cho tí mặt mũi, trước mắt người ngoài, ngay cả chạm ông cũng không chạm vào mày, còn khen mày đến cái mũi dài ra! Mà Tiểu Vũ là người ngoài sao? Con bé không phải là người nhà của con sao? Con bé là mẹ của con mày đó mà mày dám nói con bé là người ngoài."
Qúy Huyền chỉ có thể gật đầu, ông nội Qúy cho anh một cái nhìn khinh bỉ, nói: "Ông sẽ giới thiệu cho con bé một người đàn ông tốt, tốt hơn mày nhiều lần. Mày đúng là có mắt không nhìn thấy Thái Sơn....."
Qúy Huyền liền ngắt lời ông: "Là mắt không tròng, thưa ông!"
Ông nội Qúy nghẹn khuất, giơ gậy lên, quát: " Sao ông mày không biết được? Cần mày nhắc à, thằng nhóc này."
"Vâng, vâng, ông nói tiếp đi ạ." Qúy Huyền giơ tay xin thua, anh hiểu ra được, đừng nói lý với ông nội anh, nói thắng thì anh vẫn thua, nói thua thì anh cũng thua luôn.
"Cháu thật sự không muốn phục hôn với Tiểu Vũ sao?" Ông nội Qúy thấy Qúy Huyền không có tí phản ứng nào liền khuyên: "Ông nói cho cháu, Tiểu Vũ cũng là một đại mỹ nữ ấy........"
"Ông nội, mặt cô ấy là kiểu mặt trẻ con, trông có vẻ xinh xắn thôi." Qúy Huyền cảm thấy ông nội anh nói dối không chớp mắt đấy.
(Mặt trẻ con không xinh chắc, mặt trẻ con quá dễ thương!!!!!)
Ông nội Qúy bất lực, giơ gậy giả bộ định đánh, Qúy Huyền lại nhấc tay xin hàng, ông nội Qúy tức giận nói: "Sẽ một ngày mày sẽ hối hận! Cô Y mà mày để ý, trông có vẻ đẹp, tiếc là chỉ nhìn vào tiền của mày."
Qúy Huyền vuốt cằm nói: "Cháu nghĩ rằng, cô ấy vẫn để ý phẩm chất của cháu."
"Ồ ~" Ông nội Qúy khinh bỉ, chống gậy vừa đi vừa nói: "Giờ giơ gậy đánh mày ông cũng lười..."
Quý Huyền: "......"
Nhìn ông nội Qúy rời đi, Qúy Huyền xoay người liền thấy Tiêu Vũ đang ở góc hành lanh, nhìn anh bằng một ánh mắt sâu kín.
Quý Huyền: "......"
Tiêu Vũ chớp mắt một chút rồi mới điều khiển xe lăn ra ngoài: "Tôi không có nghe lén đâu! Chỉ là tình cờ đi qua thấy hai ông cháu nói chuyện nên không đi ra thôi."
"Không sao." Qúy Huyền đáp lại rồi xoay người đi.
Tiêu Vũ điều khiển xe lăn đuổi kịp, hỏi: "Này, anh biết Y hồ ly thích anh sao?"
"Ừ "
"So surprise! Tôi cứ tưởng anh là một thằng ngốc chứ!" Tiêu Vũ nói.
Qúy Huyền liếc mắt nhìn cô, Tiêu Vũ cười nói: "Ấy, đừng tức giận! Tại tôi thấy anh đâu có tí động thái nên mới nghĩ vậy chứ."
Qúy Huyền liền hỏi: "Động cái gì mà động?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!