Chương 33: (Vô Đề)

"Đúng rồi, tiểu Du đâu rồi? Đang ở trường à?" Ông nội Qúy quay đầu nhìn xung quanh.

Qúy Huyền liền trả lời: "Khi ông gọi, tụi cháu vừa mới ra khỏi trường, không có đón con bé."

"Ai~ Mày có thể quay lại đón con bé mà! Thằng ngốc này." Ông nội Qúy thở dài.

Tiêu Vũ cười nói: "Ông nội, Tiểu Du đang học mà! Buổi chiều con bé sẽ về, bây giờ ông chơi với Tiểu Quang nhé ông!"

Ông nội Qúy gọi: "Ôi, cháu yêu ~" rồi ôm lấy Tiêu Nhược Quang, nói thẳng: "Nhìn là biết được nuôi tốt rồi, trắng tròn mũm mĩm thế này cơ mà, đặc biệt đôi mắt cực kì có thần, nhìn là biết là có tiền đồ rồi, về sau đừng giống ông nội* con"

(ông nội ở đây là chỉ cha Qúy Huyền, ông nội Tiêu Nhược Quang nhé)

Tiêu Vũ lắc đầu, không nói gì, người già ấy mà! Chiều con cháu quá thì sao?* Chỉ cần không có vấn đề gì quá lớn, tôn chỉ của Tiêu Vũ vẫn là không đối chọi lại với người già. Rốt cuộc thì trước khi gặp thế hệ trẻ, họ đã sống trên thế gian mấy chục năm, cũng không xảy ra vấn đề gì.

(*Nguyên cv là "Ái thế nào thế nào?", editor không hiểu)

Cho nên nhóm thế hệ trẻ có thể nói lối sống sinh hoạt của bọn họ có vấn đề?*

(Nguyên cv là "Như thế nào một cùng ngươi này người trẻ tuổi ở chung, liền phát hiện nhân gia sinh hoạt nơi chốn là vấn đề?", editor không hiểu lắm, cao nhân bào chỉ bảo cho tui với)

Vậy nên, từ trước tới giờ Tiêu Vũ đều cho rằng, nếu nhân nhượng được thì nhân nhượng thôi! Một phần vì tuổi của họ cao, một phần vì cô cho rằng không lẽ bắt ông bà sống vài chục năm phải làm theo ý của mấy người trẻ?

Để người già sống thư thái đến cuối đời, không có gì không tốt.

Buổi chiều, Qúy Du về trễ nửa tiếng, vừa bước chân vào nhà là cô bé với ông cố và cậu em trai của mình đang chơi cờ ngũ hành*.

(Cờ Ngũ Hành hay Cờ Vũ Trụ là một trò chơi dành cho hai người, lấy cảm hứng từ và các trong Âm dương, trò chơi mô phỏng cuộc chiến tranh giữa ngày và đêm của các vì sao trong Thái dương hệ).

Qúy Du lập tức ném cặp sách đi, hét lớn:" Ông cố ~"

Ông nội Qúy quay đầu nhìn, lớn tiếng đáp lại: " Tiểu Du~"

"Ông cố~! " Qúy Du chạy tới ôm ông nội Qúy, lớn giọng nói: "Tiểu Du nhớ ông lắm!"

" Vậy sao không thấy cháu tới chơi với ông cố vậy?" Ông nội Qúy có cảm giác trái tim được an ủi, chắt gái của ông thật tốt, thật ngoan.

"Bởi vì nông thôn quá hôi, đường đi bẩn lắm." Qúy Du không hề che dấu vẻ ghét bỏ.

Ông nội Qúy: "...."

Tiêu Vũ nhìn ông nội không biết nói gì, nhịn cười, đúng là quýt dày có móng tay nhọn.

Tiêu Nhược Quang chơi cờ ngũ hành bị ông cố mình đánh cho đến thua đến mất cả quần cũng không tức giận, hỏi Qúy Du: "Sao hôm nay chị về trễ thế?"

Qúy Du vui vẻ trả lời: "Hôm nay cô Y tìm chị, cô ấy bảo cô ấy nghe được chị mang bánh kem tới trường sau đó còn khen chị nữa."

Ông nội Qúy bĩu môi nói:"Việc cháu mang bánh kem có liên quan gì đến cô ta?"

Qúy Du sửng sốt, nói: "Cô giáo vì cháu mà vui vẻ ạ!"

Tiêu Nhược Quang liền nói: "Vậy tại sao hồi trước cô ấy không bảo chị mang bánh kem tới trường?"

Qúy Du cúi đầu tự hỏi một lúc, rồi ngẩng đầu nói: "Không biết."

Tiêu Nhược Quang chớp đôi mắt Bambi, ngây thơ hỏi: " Có phải cô ấy không muốn chị mang bánh kem đến cho các bạn đúng không?"

Qúy Du ngạc nhiên hỏi: "Tại sao? Hôm nay chị với Bành Văn đã trở thành bạn tốt của nhau, chị còn chơi nhảy dây với bạn Gỉả Tuyết Nhi ngồi trước chị nữa, không những thế Giang Linh Linh còn cho chị mượn gôm nữa, tặng bánh kem có thể kết bạn đó."

Tiêu Nhược Quang nghĩ lại nói: "Có phải cô Y không muốn chị kết bạn khác không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!