Chương 32: (Vô Đề)

Qúy Huyền:"..... Vậy nếu, Qúy Du bị thằng nhóc đó đè ra đánh thì sao?"

Tiêu Vũ cười nói: "Vậy thì để anh đánh thằng nhóc trước sau đó em mới lên sàn, đánh một cái rồi cho một cây kẹo! Cái này gọi là~ một người diễn vai chính nghĩa, một người diễn vai phản diện. Há há há há há...."

Qúy Huyền:"....." Nội tâm của phản diện* tan vỡ lập tức, Qúy Huyền ngay lập tức đem suy nghĩ sùng bái gom lại một chỗ, đá nó ra khỏi não.

(Phản diện ở đây là chỉ Qúy Huyền đó, ở trên Tiêu Vũ nói ảnh diễn vai phản diện mà)

"Có cái gì hay mà cười, im lặng đi! Đồ đạo đức giả!" Qúy Huyền thật sự cạn lời. Đại công vô tư, thanh liêm chính trực cái gì chứ, mẹ nó tất cả chỉ là đóng kịch!!!!!

Tiêu Vũ không nói gì, chỉ im lặng cố gắng dùng sức chui vào xe, chỉnh lại ghế ngồi, để lại cho Qúy Huyền cái xe lăn.

Qúy Huyền: "....." Cô ấy phản bác một chút sẽ vui hơn đó.

"Cha ơi, đạo đức giả là gì vậy ạ?" Tiêu Nhược Quang cũng nhảy vào xe, nhìn Qúy Huyền đang cất xe lăn đi, hỏi.

Qúy Huyền không thèm ngẩng đầu trả lời:"Con hỏi mẹ con đấy."

Tiêu Nhược Quang quay đầu nhìn Tiêu Vũ, Tiêu Vũ cười nói:" Ví dụ như cha con, hiện tại thì đang giúp mẹ cất xe lăn, việc này làm mẹ vô cùng hạnh phúc cảm động đến rơi nước mắt. Nhưng thật sự là cha con không muốn làm việc này, còn lén mắng mẹ là đồ phiền phức. Đó gọi là đạo đức giả."

Tiêu Nhược Quang khiếp sợ nhìn Qúy Huyền:"Cha?" Cậu không nghĩ cha là loại người như vậy.

Qúy Huyền:"...." Đừng lấy anh làm ví dụ chứ!!!!!

Sau khi Qúy Huyền lên xe, anh liền nói với Tiêu Vũ: "Anh nói này, lần sau em lấy cái gì làm ví dụ thì lấy chứ đừng lấy anh làm ví dụ được không?"

Tiêu Vũ tự hỏi trong chốc lát, nói với Tiêu Nhược Quang: "Tiểu Quang đạo đức giả có thể giải thích như thế này, đạo đức giả có nghĩa là chỉ những người trong ngoài không đồng nhất, khẩu thị tâm phi. Đây là một tính từ. Tất nhiên, nó cũng có thể được coi là nói cho có lệ, nói người ta bát diện linh lung *, nói người ta có EQ rất cao. "

(*  – Bát diện linh lun: Bây giờ dùng để hình dung người đối nhân xử thế linh hoạt, đối với ai cũng khéo léo.)

Tiêu Vũ sờ đầu Tiêu Nhược Quang đầu, dịu dàng hỏi:"Con nghe hiểu không?"

Hai con mắt lớn của Tiêu Nhược Quang mở to, dùng âm thanh mềm mại khiến người khác tan chảy, dứt khoát nói: "Không hiểu."

Tiêu Vũ liền tiếp tục hỏi:" Thế lời giải thích trước đó con có hiểu không?"

Tiêu Nhược Quang lập tức gật đầu:"Dạ hiểu."

Cho nên, Tiêu Vũ xoay người bất đắc dĩ nói với Qúy Huyền: "Anh thấy rồi đó, em đâu còn cách nào đâu."

Quý Huyền: "......"

Vốn định đưa Tiêu Nhược Quang đến trường thế nhưng mới đi được nửa đường đã nhận điện thoại từ nhà nói ông nội Qúy tới nên Qúy Huyền lại đưa hai mẹ con họ Tiêu về nhà gặp ông.

Sau khi xác định Tiêu Vũ ổn định rồi Qúy Huyền mới gọi điện thông báo mọi chuyện cho ông nội Qúy. Anh nghĩ rằng, ông nội Qúy tới không chỉ để gặp Tiêu Vũ mà còn để xem đứa chắt trai từ trên trời rơi xuống.

Tiêu Vũ không có ý kiến gì, đồng ý cho Tiêu Nhược Quang nghỉ học, sau đó 3 người cùng nhau về nhà

Theo trí nhớ của nguyên chủ thì ông nội Qúy là rất hiền lành, đối với nguyên chủ thì vô cùng yêu thương.

Vậy nên, Tiêu Vũ vô cùng vui vẻ đi xe lăn vào nhà, tuy rằng ông nội Qúy vô cùng yêu thương cô cháu dâu này nhưng ông cũng không hoàn toàn hiểu nguyên chủ.

Tiêu Vũ không hề lo lắng chút nào, thoải mái lắn xe vào nhà.

Quả nhiên, ông nội Qúy đang ngồi trên ghế sô pha nghe được tiếng mở cửa liền quay đầu nhìn qua, sau đó đau khổ tột cùng* hô: "Tiểu Vũ ~"

(Ở bản cv nó ghi là tê tâm liệt phế, tra google thì nó ra nghĩa như trên.)

Tiêu Vũ đáp lại: "Ông nội ~!" 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!