Chủ nhiệm lớp của Qúy Du tên là Vu Quỳnh, là một người phụ nữ xinh đẹp. Mặc dù cô ấy ăn mặc khá bảo thủ nhưng nhìn vẫn rất đẹp.
Cô ấy nhìn Tiêu Vũ thắc mắc: "Tại sao phụ huynh lại hỏi vậy?"
Tiêu Vũ cười cười: "Bởi vì khi ở nhà, con bé chưa bao giờ kể cho tôi nghe bất kì chuyện gì ở trường, cũng như chưa bao giờ nói mình chơi với ai. Cho nên, tôi cảm thấy, con bé ở trường có vẻ không.... không được hòa đồng cho lắm, phải không? "
Vu Quỳnh cau mày nhìn liếc nhìn Qúy Huyền một cái không nói gì, Tiêu Vũ nhìn Qúy Huyền đã cứng đờ cười, sau đó mới quay đầu nói với Vu Quỳnh: "Cô giáo không cần phải băn khoăn, cô hãy nói mọi chuyện, tôi với thân phận là mẹ của Qúy Du đảm bảo với cô, chỉ cần việc có lợi cho Qúy Du thì bất kể cô nói cái gì, chúng tôi đều biết ơn cô."
Vu Quỳnh vẫn chau mày nhưng đã nói chuyện:"Tính cách của Qúy Du, chắc hẳn chị* cũng biết, rất khó để hòa đồng với các bạn khác."
(Việc Vu Quỳnh gọi Tiêu Vũ là chị/phụ huynh thì do editor dựa đối thoại của mẹ editor với cô giáo ngày xưa)
Tiêu Vũ gật đầu, nói xin lỗi: "Tính cách của Tiểu Du thật sự là không được tốt lắm, đây là lỗi của tôi, tôi rất xin lỗi. Chúng tôi sẽ từ từ uốn nắn lại tính cách của con bé, hy vọng cô giáo có thể chú ý đến con bé nhiều hơn."
Vu Quỳnh nghe xong lời này, sắc mặt cô ấy tốt hơn nhiều, lúc này mới nói: "Không phải tôi không muốn chú ý tới cô bé, mà là anh Qúy hoàn toàn giao Qúy Du cho cô giáo Y. Đôi lúc tôi mắng cô bé mấy câu, cô bé lại chạy đi nói với cô Y, sau đó cô Y lại nói với tôi anh Qúy không thích điều đó.
"Tôi chưa bao giờ nói vậy." Qúy Huyền mở miệng phản bác lại.
Vu Quỳnh không tin, cũng không đáp lại, nói tiếp: "Tôi thật sự không quản Qúy Du được. Còn việc cô bé có bạn hay không, thật ra, mỗi ngày dù đi học hay tan học cô bé đều chỉ có một mình, có lúc thì đi tìm cô giáo Y. Bình thường cuối tuần cũng không tìm ai khác chơi cùng, nhưng bài tập thì con bé luôn hoàn thành đầy đủ, thành tích rất tốt, tôi muốn nói gì cũng khó."
Tiêu Vũ mỉm cười và không tiếp tục chủ đề này. Cô đã nắm được đại khái nguyên nhân, tiếp theo là hốt đúng thuốc chữa bệnh.
Cho nên, Tiêu Vũ lại lái sang truyện khác, hỏi: " Cô giáo, hôm nay tôi có mang một ít bánh kem tới trường, có thể nhờ cô chia cho cả lớp ăn vào giờ ăn vặt được không?"
Vu Quỳnh sửng sốt gật đầu, việc này không khó, trường tiểu học 13 mỗi ngày đều có nửa tiếng ăn nhẹ sau tiết học đầu tiên của buổi sáng, một tuần năm buổi. Thứ hai ăn bánh mì, thứ ba ăn mì, thứ tư ăn bánh đậu, mỗi ngày một loại.
Tiêu Vu xkhi này mới tiếp tục nói: "14/11 là sinh nhật của Qúy Du, tôi muốn hỏi nếu con bé tổ chức sinh nhật thì có thể mời các bạn cùng lớp của con bé được không?
Vu Quỳnh gật đầu nói: "Tôi có thể thay chị hỏi phụ huynh của các bạn nhỏ trong lớp, nhưng nhà trường sẽ không chịu bất kì trách nhiệm về vấn đề này."
Tiêu Vũ gật đầu, sau đó Vu Quỳnh đưa cô và Qúy Huyền đến lớp.
Tiêu Vũ gọi điện cho tài xế bảo ông mang mấy cái bánh kem tới lớp học, để ở bên ngoài lớp học, để cho đến giờ ăn vặt thì tiện cho cô chủ nhiệm phát bánh kem cho học sinh.
Qúy Huyền im lặng đi phía sau, nhìn người phụ nữ ngồi xe lăn phía trước, mãi một lúc sau anh mới miễn cưỡng nói: "Em bảo anh tới đây là để cho nói cho anh biết anh bất cẩn như thế nào sao?"
Tiêu Vũ trả lời: " Em muốn nói cho anh ư? Không, em muốn cho anh thấy, cuộc sống của con gái anh không tốt như anh nghĩ."
Tiêu Nhược Quang nằm trong lòng của Qúy Huyền cảm thán: "Chị gái thật đáng thương, không có bạn bè. Con có rất nhiều bạn! Tiểu Hoa là bạn tốt nhất của con."
Qúy Huyền sửng sốt, Tiểu Hoa? Sao anh chưa bao giờ nghe qua người này.
Anh liền hỏi Tiêu Nhược Quang: "Tiểu Quang, Tiểu Hoa là ai vậy? Nếu được con mời bạn ấy về ăn cơm."Qúy Huyền sau khi nhận được bài học đắt giá từ Tiêu Vũ, anh nhận ra rằng mình thật sự bỏ bê con cái, vì thế từ bài học mới được học, bạn của con chính là khách quý, phải chiêu đãi cho tốt.
Tiêu Nhược Quang trả lời: " Tiểu Hoa ở trên lầu đó cha."
Qúy Huyền:"????"
"Ha ha ha ha ha..." Tiêu Vũ cười một cách ngượng ngùng nói: "Tiểu Hoa chính là con mèo nhựa ở trên lầu đó."
Qúy Huyền: "..... Có phải là con mèo nhựa bị cháy một tai phải không?"
"Ha ha ha...." Tiêu Vũ lại cười hai tiếng, nói: "Âý...... Chính là nó! Con mèo nhựa đó lớn lên cùng thằng bé, có ý nghĩa rất quan trọng.
Qúy Huyền: "....." Tim thật đau!!!! Hóa ra chỉ một con mèo nhựa bị mất một tai.
Nhưng Qúy Huyền biết rằng, Tiêu Vũ không xứng đáng làm một người mẹ thì anh cũng chưa chắc xứng đáng làm một người cha.
Khi cả hai đến lớp, đúng lúc bắt gặp Qúy Du và một bạn nhỏ khác đánh nhau.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!