Ngày hôm sau là thứ Hai, ngoại trừ Tiêu Vũ, toàn bộ Qúy gia đều đã rời giường chuẩn bị đi học và đi làm.
Tiêu Vũ thường ngủ muộn, hai đứa trẻ không muốn làm phiền cô, Qúy Huyền cũng không làm trái với ý nguyện của hai đứa nhỏ. Vì thế, từ trước tới nay Tiêu Vũ đều ngủ thẳng cánh chim bay, ngủ đến khi tỉnh thì thôi.
Hôm nay khi Qúy Du thức dậy, cô bé thấy mẹ mình đã ở phòng khách, đang được chị Vương massage chân.
Hồi trước cô bé đã hỏi thím Vương đang làm gì, thím ấy nói đây là bài massage để tránh cho mẹ cô bé bị teo cơ.
Hiện tại chắc thím Vương đang thực hiện bài massage đó, Qúy Du vui vẻ chạy tới hỏi: "Mẹ ơi, con muốn học bài massage này."
Tiêu Vũ liếc mắt nhìn con gái, nói:" Con yêu, mẹ cũng muốn con massage cho mẹ, nhưng nó rất vất vả, mẹ sợ con mệt."
Qúy Du giơ cánh tay lên, để lộ cơ bắp nhỏ bé không tồn tại của cô nhóc, nói một cách nghiêm túc: "Mẹ xem này, con rất khỏe."
Qúy Huyền vừa chỉnh lại tay áo vừa đi xuống dưới, thấy Tiêu Vũ thì cũng rất ngạc nhiên, nhưng cũng không nói gì cả mà nhìn về phía Qúy Du, cười nói:"Hôm nay Tiểu Du không cần bà Khổng gọi dậy, ngoan lắm.
Qúy Du lắc đầu nói: "Bà Khổng nói chuyện với em trai ở phòng bên cạnh làm con thức giấc."
Qúy Huyền liền quay đầu nhìn lên lầu, liền thấy Tiêu Nhược Quang mặc một chiếc áo lông trắng, quần jean màu xanh, đầu đội lưỡi trai màu đen đang chạy từ trên lầu xuống.
Khi nhìn thấy Tiêu Vũ, cậu càng vui vẻ hơn, chạy tới: "Mẹ, mẹ ơi, mẹ xem này, hôm qua bà Khổng mua nó cho con đấy."
Tiêu Vũ nghiêm túc nhìn nó, nói: "Đẹp lắm!"
"Hí hí" Tiêu Nhược Quang cười nhe răng, xoay người định tìm chị gái thì thấy Qúy Huyền đang đứng ở cầu thang, cậu nói lớn:"Cha, chào buổi sáng!"
Quý Huyền gật đầu, ngồi xổm xuống nói: "Lại đây, để cha ôm một cái."
Tiêu Nhược Quang do dự một chút, liền chạy tới, ôm chặt lấy cổ Quý Huyền nói: "Cha, cha! Con mặc thế này có đẹp không?"
Quý Huyền gật đầu nói: "Rất đẹp."
Tiêu Nhược Quang lại cười "Hí hí" một cái, nói: "Con đi khoe chị."
Qúy Du đứng đằng sau, chu môi nói: "Chị thấy rồi! Khó coi."
Tiêu Nhược Quang bị Quý Du nói nhìn khó coi thì bàng hoàng nhìn Quý Du.
Qúy Du bị em trai nhìn thì chột dạ, nói nhỏ: "Thật ra cũng đẹp lắm."
"Hí hí." Tiêu Nhược Quang lại lộ ra hàm răng trắng, nói:"Chị cũng rất đẹp."
Qúy Du nhìn chiếc váy công chúa màu tím của cô bé, đắc ý nói: "Đây là món quà sinh nhật cha tặng chị vào năm ngoái đó."
Tiêu Nhược Quang chết lặng, đôi mắt đỏ hoe và nói một cách ganh tị: "A, thật tuyệt."
Điều này làm cho Qúy Du hoảng sợ, làm cho Qúy Huyền đau lòng nói: "Tiểu Quang, năm nay cha sẽ mua cho con món quà sinh nhật tuyệt nhất."
"Chị, chị cũng sẽ mua cho em nữa, em muốn cái gì? Búp bê barbie, hộp ma pháp của cô gái xinh đẹp*, chị còn có một ngôi nhà đồ chơi nữa. Em muốn gì?" Qúy Du nói to.
Tiêu Nhược Quang lắc đầu: "Sinh nhật của em đã qua rồi, sinh nhật của em năm nay không có... không thể nhận quà được."
"Có thể, Tiểu Quang của chúng ta muốn cái gì cũng được." Qúy Huyền lập tức trả lời.
"Không được" Tiêu Vũ đang nhắm mắt hưởng thụ tận hưởng sự phục vụ của chị Vương, mở miệng phản bác những lời Qúy Huyền nói.
Hai chân của cô đã có cảm giác, nhưng cô chưa nói cho ai, cảm thấy được massage như thế này rất thoải mái.
Tiêu Nhược Quang ngoan ngoãn gật đầu: "Tiểu Quang biết."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!