Cuộc đời của nguyên thân không chỉ thất bại mà còn vừa đáng thương vừa đáng giận
Thất bại ở chỗ, sau tất cả cô ấy vẫn không trở thành nghệ sĩ piano nổi tiếng theo ước muốn của mẹ mình, cô ấy chỉ là một giáo viên dạy piano vô danh, cuối cùng cô chẳng thể đưa con trai về lại nhà họ Quý.
Đáng thương là vì, cả một đời cô ấy vĩnh viễn không có được tài năng với đàn piano mà cô ấy khao khát, lần gặp mặt cuối cùng với cha mẹ được kết thúc bằng một trận cãi vã, đến khi chết cô ấy vẫn không tìm ra hung thủ mà cô ấy nghĩ, khi cô ấy quyết định buông bỏ tôn nghiêm thì phát hiện chồng cũ đã tái hôn với người khác, cuối cùng cô ấy vẫn chết một cách đáng thương.
Đáng giận là bởi, bất kể đúng hay sai, cô ấy đều cứng đầu không chịu cúi đầu, cô ấy chưa từng có trách nhiệm với con gái mình, cô ấy biết rõ mẹ kế không phải người tốt nhưng không làm gì vì con gái mình, tuy rằng lúc đó cô ấy đã bị liệt toàn thân.
Nguyên thân qua đời khi Tiêu Nhược Quang lên sáu, qua đời vào năm Tiêu Nhược Quang chính thức bước vào tiểu học, qua đời sau khi thằng bé đã chăm sóc cô ấy ba năm, qua đời vào cuối tuần đầu tiên cậu đi học.
Hôm đó là thứ sáu Tiêu Nhược Quang tan học, cầm bài thi được điểm tối đa hớn hở chạy về nhà, nguyên thân đã qua đời.
Cô bị liệt ba năm, cuối cùng vẫn không trụ nổi. Trước khi đi, cô như có linh tính, cô chi tiền nhờ người đi tìm Quý Huyền.
Vậy nên cô ấy mới biết Quý Huyền đã có gia đình mới, một người vợ mới mà con gái mình rất yêu quý, một người phụ nữ xinh đẹp dịu dàng. Trực giác đầu tiên của Tiêu Vũ là, không thể để Tiêu Nhược Quang về đó, đại khái là giác quan thứ sáu của phụ nữ đi! Thế là hôm đó Tiêu Nhược Quang bị đưa vào cô nhi viện.
Tiêu Vũ đẩy xe lăn nghĩ, thật không may, mình lại nhập vào người cô ấy.
Dù có lỗi lầm lớn hơn, cô cũng chỉ có thể chịu thay. Trách nhiệm nguyên thân đã buông xuống, cô sẽ tận lực để khiêng lên, coi như là để trả ân tình cho việc nhập vào thân thể cô ấy.
Huống hồ, Tiêu Vũ chống cằm, nhìn cảnh Quý Huyền đang ngây người nhìn hình bóng hai đứa nhỏ, thật ra... cả nhà họ cũng không xấu, có thể yêu thương được.
"Mẹ ơi, mẹ đang cười gì thế?" Tiêu Nhược Quang đột nhiên quay lại hỏi.
Tiêu Vũ nở một nụ cười cực kỳ dịu dàng: "À, mẹ cười ba bảo bối ngốc nghếch của mẹ."
Tiêu Nhược Quang ngạc nhiên, xoay người bắt đầu đếm: "Một, hai, ba?" Cậu bé chỉ Quý Huyền đầu tiên, rồi đến Quý Du, cuối cùng là mình.
Tiêu Nhược Quang giống như chịu đả kích, lại đếm lần nữa: "Một, hai, ba."
Quý Huyền cạn lời nhìn Tiêu Nhược Quang, đang định an ủi con trai không sao, kẻ ngốc chính là mẹ. Thế rồi anh chợt thấy hai mắt con trai nhà anh đột nhiên sáng ngời, chỉ vào Quý Huyền kêu: "Một."
Sau đó chỉ vào Quý Du kêu: "Hai."
Rồi chỉ vào nhân viên bán hàng kêu: "Ba."
(Kẻ ngốc không bao giờ nhận mình ngốc)
Cuối cùng vui sướng quay đầu nhìn Tiêu Vũ nói: "Mẹ ơi, thực sự có 3 người!"
Tiêu Vũ xoa đầu cậu nói: "Sao thế? Con không phải người nhà mẹ à?"
Tiêu Nhược Quang lại ngạc nhiên, sau đó khó khăn nói: "Vậy thì, con làm bảo bối ngốc nghếch vậy."
"Ôi, đứa ngốc của mẹ." Tiêu Vũ bế Tiêu Nhược Quang vào lòng cười, áp đầu mình lên đỉnh đầu cậu bé nói: "Đầu con to thế sao mà ngốc được! Thông minh lắm cơ!"
Tiêu Nhược Quang nghe vậy thì vui vẻ nói: "Dạ, con là một bảo bối thông minh."
Tiêu Vũ ôm lấy cậu bé, kê cằm lên đầu cậu, khẽ cười nói: "Chắc chắn rồi."
Bảo bối, những năm đó, con vất vả rồi.
Quý Huyền đứng bên cạnh nhìn hai mẹ con, dù cô phải ngồi xe lăn, dù cô từng đã không hiện được trách nhiệm của một người mẹ. Nhưng bây giờ hình ảnh cô ngồi trên xe lăn tươi cười dịu dàng bế con như được ánh sáng nhu hòa vây quanh... thật đẹp, một bức tranh về tình mẹ con tuyệt đẹp.
"Mẹ!" Quý Du chạy tới xe lăn, dậm chân kêu: "Con cũng muốn được ôm nữa!"
Tiêu Vũ quay sang nhìn cô bé, mỉm cười nói: "Con gái ngốc, con có thể tự leo lên cơ mà."
Thế là Quý Du vội vàng leo lên, Quý Huyền đi tới tóm lấy cô bé: "Không thể, Tiểu Du, như thế mẹ sẽ mệt lắm."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!