Chương 28: (Vô Đề)

"Xe lăn của em chạy bằng điện." Quý Huyền híp mắt, ngầm tỏ ý từ chối.

Tiêu Vũ nhìn anh hỏi: "Em biết! Thế nào? Anh cũng muốn ngồi lên nữa hả?"

Quý Huyền cười với Tiêu Vũ một cái, sau đó mặt lạnh tanh bế Tiêu Nhược Quang đi mất.

Quý Du trèo lên xe lăn, ngồi trên đùi Tiêu Vũ, quay đầu nói với mẹ bé: "Mẹ ơi, mình tới khu trung tâm thành phố đi, có nhiều người mua quần áo ở đó lắm, quần áo ở đó rất đẹp, chúng ta đi mua đi!"

Tiêu Vũ gật đầu, vui vẻ nói: "Mua mua mua, mua quần áo, mua quần áo." Thật vui vẻ! Phụ nữ phải mua quần áo đẹp chứ! Ha ha ha ha...

Cơ mà... Tiêu Vũ chợt nhớ ra thân thể này có khuôn mặt trẻ con, không phải là khuôn mặt đẹp theo kiểu sắc sảo trước kia của cô, sẽ có rất nhiều kiểu quần áo không hợp với cô.

Tiêu Vũ: "..."

Khu trung tâm thành phố hồi trước đã là trung tâm, là nơi phồn hoa nhất cái thành phố. Về sau, nhà nước bắt đầu xây dựng những quảng trường lớn ở nơi khác, có khu giải trí tích hợp, ăn uống, văn phòng, khách sạn, thương mại, khu dân cư v.v.., và mấy nơi đó dần trở thành một hình thức kinh doanh mới, thu hút số lượng lớn người tới, lấy hết khách của khu trung tâm thành phố.

Sau đó, dần dần, cả cái khu trung tâm thành phố cũng dần bắt đầu biến đổi. Ngoài quảng trường lớn, những cửa hàng cũ cũng cải tạo, các tòa nhà mới được xây dựng.

Về sau, khu trung tâm lại bắt đầu thu hút được rất nhiều khách, cuối cùng lại trở về thời hoàng kim.

Quý Huyền đặt xe lăn xuống cẩn thận, ôm Tiêu Vũ trong xe ra và đẩy cô vào một cửa hàng bên đường.

Đó là cửa hàng lần trước Tiêu Nhược Quang tới mua đồ, tất cả trang phục mùa hè đã cất đi hết, đồ mùa thu cũng giảm bớt số đồ được trưng bày đi, chủ yếu là quần áo mùa đông.

Tiêu Nhược Quang nhìn ngó khắp nơi, cậu đã hết thích đồ bộ vest nhỏ rồi, cậu cũng không hâm mộ cậu bé mặc đồ vest hạnh phúc kia nữa. Cho nên, cậu có thể thích nhiều loại quần áo khác, cậu thích chiếc áo len trắng, cậu thích áo khoác phao*, cậu cũng thích cả cái áo khoác màu vàng nâu nữa.

Tiêu Vũ cười hỏi Quý Du và Tiêu Nhược Quang: "Lựa được thứ mình thích chưa? Mau chọn đi, cha sẽ trả tiền."

Quý Huyền: "... Em muốn cha con anh chọn nhanh để đi mua đồ cho em chứ gì?"

Tiêu Vũ chối bay: "Sao lại thế? Em vốn là một người tàn tật, sao lại thế được!" Tuy sau đó sẽ bị vả mặt bôm bốp.

"Tổng giám đốc Quý, anh tới rồi ạ! Đây là đồ mùa đông, anh xem xem có muốn mua một bộ cho con gái không. Ặc... Vị này là?" Giám đốc cửa hàng quần áo vừa thấy Quý Huyền đã tự mình ra đón.

Quý Huyền liếc nhìn Tiêu Vũ: "Vợ tôi."

(Trả lời không do dự luôn nha anh)

Giám đốc lập tức nói: "Là chị Qúy ạ! Chào chị! Trước đây chưa từng gặp chị nên tôi có mắt mà không thấy Thái Sơn! Để tôi dẫn cô cậu chủ đi lựa quần áo, tôi bảo người đẩy chị đi nhé?"

Quý Huyền không có ý kiến, giám đốc bèn gọi một nhân viên nữ tới, mỗi lần Quý Huyền tới cô ta cũng là người tiếp đón.

Nhân viên bán hàng này tên Vương Thanh, cô ta tới gần, cười nói với Tiêu Vũ: "Chào chị ạ, tôi tên Vương Thanh, tôi đẩy chị đi xem hàng nhé."

Tiêu Vũ xua xua tay nói: "Không cần đâu, xe lăn tôi chạy bằng điện, cô giới thiệu hàng cho tôi là được! Nếu có gì thắc mắc tôi sẽ hỏi cô."

Vương Thanh rất sung sướng! Hôm nay cô ta lại được tiếp khách sộp, cô ta lập tức ân cần dẫn Tiêu Vũ đi xem khắp nơi. Trước kia Quý Huyền tới đây thấy người ta bảo đồ nào đẹp là mua cái đó, lần này có Tiêu Vũ ở đây, con mắt thẩm mỹ của Tiêu Vũ khá tốt, cô đi theo nhân viên bán hàng, cô ta giới thiệu bộ nào, Tiêu Vũ nhất định phải tự mình thẩm duyệt.

"Bộ này không được, con gái tôi dù rất hợp với váy công chúa, nhưng tôi để ý thấy con bé chỉ toàn mặc mỗi một kiểu váy, nên thay đổi!" Tiêu Vũ trả lại bộ đồ.

Vì thế Vương Thanh dẫn họ tới khu khác, nói: "Khu này... ngài Quý không thích lắm, nhưng lại hợp thị hiếu của không ít người."

Nói đơn giản hơn là, quần áo bên này mang phong cách tomboy, Tiêu Vũ quay đầu nhìn Quý Du.

Quý Du xinh xắn đáng yêu, mặc công chúa rất hợp, trông y hệt mấy cô bé trong manga

-anime. Nhưng đôi mắt đào hoa và mái tóc xoăn của con bé thì... Âý?

Tiêu Vũ nhìn chiếc mũ lưỡi chai màu đen, áo sơ mi dài tay màu đỏ, áo khoác denim* và một cái quần jeans.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!