Chương 26: (Vô Đề)

Anh chàng kia ngẩng đầu nhìn Quý Huyền cười gượng gạo nói: "Đây chỉ là hiểu lầm thôi, sao em dám đánh chị dâu ạ?"

Quý Huyền nhíu mày: "Ai là chị dâu cậu? Cậu là ai?"

Anh chàng kia khóc không ra nước mắt mà nói: "Em, em, em tên Đỗ Việt, chào... chào anh ạ."

Quý Huyền tiếp tục nhíu mày nhìn hắn hỏi: "Cậu tìm vợ tôi làm gì?"

"Không có gì, không có gì. Đại ca, em chỉ là vô tình đi ngang qua đây thôi." Đỗ Việt mếu máo, Quý Huyền cao một mét chín, mặt cau có trông rất đáng sợ.

Đỗ Việt cười ha ha hai tiếng, bị Tạ Hải Vân đứng sau lưng đánh chửi nói: "Đồ vô dụng, bọn họ là người sai, cậu sợ cái rắm gì!"

Tạ Hải Vân nói xong, chìa đôi tay đang chảy máu đầm đìa ra cho Quý Huyền xem: "Con gái anh đẩy tôi, anh tự nhìn đi, anh biết tôi làm nghề gì không?"

Quý Huyền nhíu mày nhìn đôi tay của cô ta, sau đó lạnh lùng nói: "Con gái tôi sẽ không vô duyên vô cớ đẩy người khác."

Từ lúc Quý Du thấy cha mình đến thì to gan hơn, huống hồ trong từ điển của cô nhóc làm gì có từ sợ. Cô bé nhảy ra gào lên: "Cha ơi cha! Vừa rồi cô ta chửi mẹ đấy!"

"Cái gì?" Quý Huyền quay đầu nhìn Tạ Hải Vân.

Tạ Hải Vân liền mắng: "Đồ mất dạy, dám nói dối, tao chửi mẹ mày bao giờ?"

(Chăc cô có dạy chắc?)

Quý Du dậm chân, lớn tiếng lên án: "Vừa rồi cô nói chân mẹ cháu không cử động được, không phải mắng mẹ cháu thì là gì?"

Tạ Hải Vân cười khẩy: "Tao bội phục cách nhà mày dạy con đấy, cái đó mà gọi là chửi?"

Quý Huyền liếc cô ta, lạnh lùng nói: "Chuyện này không tới lượt loại người mồm hôi miệng tanh như cô xía vào."

"Như thế mà không phải mắng chửi?" Quý Du lớn tiếng nói: "Rõ ràng là chửi người."

Tiêu Vũ kéo Quý Du lại, cười nói: "Tiểu Du à, đó quả thật không phải là mắng chửi, phải nói là châm chọc mới đúng."

Quý Du sửng sốt hỏi lại: "Châm chọc là sao ạ?"

Bên này đang nói chuyện thì bên kia đã nghe Tạ Hải Vân hét lên. Tiêu Vũ nhìn sang, thấy Tiêu Nhược Quang đang giẫm lên chân Tạ Hải Vân.

Tạ Hải Vân không ngừng gào thét như heo cắt tiết, Tiêu Nhược Quang mếu máo nói: "Xin lỗi cô, cháu vô ý giẫm phải chân cô."

Tạ Hải Vân tin được chắc? Một đứa bé nhỏ xíu mà có thể vô ý giẫm mạnh như thế? Mẹ nó, lại còn giẫm ngay phần mũi chân của cô ta, Tạ Hải Vân đau rớt nước mắt.

Tiêu Vũ bất ngờ, nói luôn: "Cô đừng có quá đáng! Con trai tôi mới bao lớn chứ? Đâu có thể dẫm nát chân cô đâu mà gào lên dữ vậy? Cô gào như vậy để khinh tôi là người tàn tật đúng không?"

Đỗ Việt giật giật khóe miệng, câu này mà nói trước khi chồng cô tới còn được, giờ nói ra ai mà tin? Nhưng đúng là đứa bé này bé như con cua, lại chưa đến tuổi hiểu chuyện, đừng nói nó có cố ý hay không, cho dù nó thật sự dùng hết sức cũng đau làm sao được?

Vì thế, ngay cả Đỗ Việt cũng nhìn Tạ Hải Vân với cặp mắt ngờ hoặc, hoài nghi có phải cô ta tính ăn vạ người tàn tật hay không, dù sao từ đầu đến giờ cô ta đã tỏ rõ thái độ không thích người phụ nữ tàn tật này.

Tạ Hải Vân rớt hai giọt nước mắt, cô ta nhìn Tiêu Vũ mắng: "Cô thử để con cô giẫm một cái thử xem? Thằng con hoang này muốn đối đầu với tôi mà."

Quý Du vừa nghe được, giận sôi máu! Lại chạy tới đẩy cô ta thêm một cái, lần này Tạ Hải Vân đã có phòng bị, vội né ra sau. Tiếc là cô trốn được đứa bé nhưng không trốn được người lớn, Quý Huyền đứng sau duỗi chân gạt chân cô ta.

Thế là Tạ Hải Vân vồ ếch thật dễ chịu.

Vì ngã quá mạnh nên mắt Tạ Hải Vân nổ đom đóm, thậm chí ngơ ra không phản ứng gì tận hai mươi giây.

Quý Huyền đi tới cạnh cô ta, từ trên cao nhìn xuống nói: "Ngại quá! Trượt chân!"

Tạ Hải Vân cố cãi: "Anh... cố ý."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!