Cơn giận của Quý Huyền vì tiếng khóc của Quý Du mà tan thành mây khói. Quý Du kéo Tiêu Vũ nói: "Mẹ, mẹ ơi, không, không có tiền thật tốt, không có tiền sẽ được ăn ngon."
Tiêu Vũ: "...." Những lời này làm Tiêu Vũ bối rối, ý tưởng ban đầu của cô đâu phải thế?
"Chị ơi, bánh bao ăn ngon lắm." Tiêu Nhược Quang lấy cái thẻ ngân hàng lúc trước Quý Huyền cho cậu ra, nói: "Ngày mai chị em mình bảo chú Lâm lái xe chở đi mua bánh bao ăn nhé."
Quý Du được trấn an, nức nở nói: "Được, cảm, cảm ơn em trai."
Vì thế, Tiêu Nhược Quang lại kể tiếp: "Mỗi ngày sau khi ăn tối xong, em và mẹ cùng nhau đi dạo."
Quý Du vừa nghe đã tức giận dậm chân nói: "Cha chưa bao giờ đi dạo với chị cả."
Quý Huyền oan uổng nói: "Đâu phải là chưa bao giờ đâu con!"
Quý Du chỉ vào Quý Huyền, hỏi: "Bao nhiêu lần?"
Tiêu Vũ vội chen lời: "À.... Mẹ và Tiểu Quang ra ngoài đi dạo là để đi mua bánh bao cho ngày mai, chạng vạng mà mua bánh bao thì được bớt nửa giá. Đó không tính là đi dạo, hơn nữa, bánh bao không ngon thế đâu. Mẹ với em không có nhiều tiền nên mới phải ăn bánh bao."
Quý Du ngạc nhiên, hỏi: "Vậy, vậy nếu có tiền thì ăn gì ạ?"
Tiêu Nhược Quang nhanh nhảu lớn tiếng đáp: "Ăn bánh bao nhân thịt, kimpap*, xíu mại*, bánh sốt thơm* với cả bánh bao súp* nữa."
Quý Du vừa nghe thì nước miếng đã chảy đầy đất, cô bé lớn giọng: "Chị từng ăn xíu mại và bánh bao súp rồi, ngon lắm."
Tiêu Nhược Quang cúi đầu đáng thương, nói: "Em chưa được ăn bao giờ."
Quý Du vội xoa đầu em trai nói: "Sáng mai chúng ta sẽ bảo chú Lâm chở đi mua xíu mại và bánh bao súp cho em, rồi em mua bánh bao không cho chị, được không?"
Vì thế, hai chị em bàn bạc xong liền nắm tay nhau đi tìm chú tài xế Lâm nói chuyện sáng mai.
Lúc này, Quý Huyền mới nhìn Tiêu Vũ nói: "Em bảo một tháng em kiếm được 3200 tệ, nuôi một đứa bé không tốn bao nhiêu, sao lại đến nông nỗi ăn bánh bao không qua ngày vậy?"
Quý Huyền hỏi với giọng nghi ngờ, ánh mắt nhìn Tiêu Vũ cũng lạnh đi.
Tiêu Vũ dựa vào sô pha, cười với chị Vương mà nói: "Chị Vương, chị lên lầu chuẩn bị giường giùm em với."
Chị Vương biết Tiêu Vũ muốn nói chuyện riêng với Quý Huyền, liền rời đi, thậm chí còn nhờ Khổng Ngọc Tình giúp đỡ, Khổng Ngọc Tình cũng vội vàng rời đi.
Tiêu Vũ quay sang nhìn Quý Huyền hỏi: "Chắc anh nghĩ những chuyện em làm là sai, nhưng anh có biết tại sao em lại làm thế không? Anh có biết vì sao một năm đó em chìm đắm trong cờ bạc không? Quý Huyền, anh không đưa tay kéo em khỏi vách núi, sao lại đổ lỗi em ngã xuống vực?"
Quý Huyền cau mày: "Anh không hiểu, nhà họ Tiêu từng đưa tay tương trợ khi nhà họ Quý gặp khó khăn, Ông nội anh không quên chuyện đó, lúc nhà họ Tiêu gặp chuyện, ông vẫn luôn giúp đỡ, thậm chí hi vọng em có thể gả vào nhà họ Qúy, sợ em bị chiếm đoạt gia sản. Anh cưới em về cũng đâu đối xử tệ bạc với em, chuyện trong nhà đều giao cho em, không hề đề phòng em. Còn em thì sao? Em muốn phá thai khi có Quý Du còn gì? Em đánh bạc thua hết gia sản nhà họ Tiêu còn gì?
Em còn thua cả gia sản nhà họ Quý, nhưng thôi đừng nhắc tới chuyện này."
Quý Huyền chỉ về phía cầu thang hỏi: "Em còn nhớ vì sao chúng ta ly hôn không?"
Tiêu Vũ nhìn lên cầu thang, mày từ từ nhíu lại, nguyên nhân ly hôn cô chưa từng cố ý nghĩ tới, bây giờ nhìn cầu thang thì ký ức mà nguyên thân vô cùng muốn quên đi lại từ từ tái hiện lại trong đầu.
Nguyên thân Tiêu Vũ là một người bướng bỉnh, bưởng bỉnh tới mức nào?
Gia đình Tiêu Vũ có truyền thống âm nhạc, gia cảnh khá giả, tuy không so được với những người kiếm được tiền tỷ nhưng mấy trăm đến hơn một ngàn vạn thì vẫn phải có, những khoản đó đều là thù lao cha mẹ Tiêu Vũ nhận được khi biểu diễn nhạc hội.
Ông Tiêu, cha của nguyên thân là nghệ sĩ piano nổi tiếng còn bà Tiêu, mẹ của nguyên thân chỉ là nghệ sĩ violon bình thường không mấy tiếng tăm. Ông Tiêu rất khiêm tốn, hiếm khi tiếp xúc với những hoạt động thương mại, tính tình dịu dàng nhưng chơi piano lại vô cùng mạnh mẽ.
Cho nên, tuy ông Tiêu không thể làm giàu từ công việc của mình, nhưng ông lại có quan hệ rộng, dù sao thì nghệ sĩ piano tiếp xúc cũng không ít nhân vật cường thế.
Nhà họ Quý từng gặp vấn đề xoay vòng vốn đến mức suýt phá sản. Ông nội Quý Huyền quen biết ông Tiêu vì ông rất thích nghe piano, khi nghe ông nội Quý Huyền trình bày hoàn cảnh, ông Tiêu tuy không hứa hẹn gì nhưng lại hỏi thăm không ít người, trong đó có mấy người, vì tin vào uy tín của ông Tiêu mà đứng ra giúp nhà họ Quý vượt qua cửa ải khó khăn.
Đây chính là chuyện nhà họ Tiêu từng đưa tay giúp đỡ nhà họ Quý mà Quý Huyền vừa nhắc đến.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!