Y Lam Nhã cười gượng gạo nói: "Không nghĩ rằng cô cùng anh Qúy lại có tình cảm tốt như thế."
Tiêu Vũ kinh ngạc nói: "Không nhìn ra sao? Chắc do Quý Huyền đối với người ngoài thì không bộc lộ gì chứ thật ra ở nhà anh ấy bung xõa lắm."
Y Lam Nhã: "....."
Tiêu Vũ che mặt, "Ví dụ như, anh ấy cũng rất thích ôm tôi từ đằng sau."
Y Lam Nhã cuối cùng cũng bắt được một điểm để phản kích: "Anh ấy quỳ xuống ôm cô?"
Tiêu Vũ: ".... Ý tôi là trước đây." Hết hồn chim én, suýt nữa lộ tẩy.
"Cô giáo, cô nhấc chân lên." Khổng Ngọc Tình tự mình cầm cái thùng rác tới thu dọn mảnh vỡ nhỏ trên sàn, vừa dọn vừa nói: "Cô giáo không cần áy náy, chỉ là cái ly nước mà thôi, chúng tôi mua lại mấy cái là được."
Y Lam Nhã: "......." Bà đây không áy náy, một cái ly thủy tinh vỡ...
"Ôi, cũng do ông chủ thích cái ly này, nếu không một cái ly những 5,6000 tệ, ai mà chịu mua chứ! Cô thấy đúng không cô giáo?" Khổng Ngọc Tình vừa cúi đầu quét tước vừa vô tình nói chuyện.
Mặt Y Lam Nhã cứng lại, Tiêu Vũ bèn giật mình tiếp lời: "5,600 tệ à? Cũng đâu có đắt, cô Y không cần để ý tới. Đúng rồi, ngày mai phải phiền cô tới dạy kèm cho Tiểu Du,... cô giáo, sao cô không nói gì cả?"
Y Lam Nhã miễn cưỡng nở nụ cười, trả lời: "Không có gì, tôi thấy áy náy quá thôi."
"Không sao đâu cô giáo, loại ly này trong nhà còn đầy ấy mà." Tiêu Vũ xua tay.
Y Lam Nhã tỏ vẻ vui mừng mà nói: "Tốt rồi, tôi phải về soạn giáo án, mai còn dạy kèm cho Tiểu Du đây, mà tôi còn không ít bài thi cần chấm, hôm nay cảm ơn cô đã chiêu đãi."
Y Lam Nhã đứng dậy chào tạm biệt Tiêu Vũ, sau đó xoay người rời đi, Khổng Ngọc Tình đứng dậy tiễn cô ta.
Lúc Khổng Ngọc Tình quay lại, Tiêu Vũ đang cầm cái ly xoay trái xoay phải, thấy Khổng Ngọc Tình thì vẫy tay hỏi: "Thím Khổng, cái ly rách này có giá 5,6000 tệ thật à? Ôi mẹ ơi, mua lỗ vậy à?"
Khổng Ngọc Tình bình tĩnh đáp: "Có 10 tệ một cái thôi."
Tiêu Vũ: "......." Thím Khổng mà tôi biết đã mất tích rồi.
(Thím Khổng bắt đầu nhây giống chị Vũ rồi)
Quý Huyền từ trên lầu đi xuống, Quý Du kéo Tiêu Nhược Quang chạy theo sau.
Thấy Tiêu Vũ đang ngồi trong phòng khách, cầm cái ly nhìn Khổng Ngọc Tình với vẻ khiếp sợ, Quý Huyền nhíu mày hỏi: "Em sao thế?"
Tiêu Vũ trả lời: "À, mất tí máu, đang nạp máu lại." Thím Khổng nhà anh tiến bộ quá thần tốc.
Quý Du nhìn dáo dác rồi kéo Tiêu Nhược Quang chạy lại chỗ Tiêu Vũ: "Mẹ ơi, cô Y đâu ạ?"
Tiêu Vũ buồn bã nhìn Quý Du: "Con yêu, mỗi lần nhìn thấy con thích cô Y như thế thì mẹ rất đau lòng. Mẹ mới rời đi có mấy năm mà con có người con thích hơn mẹ."
Quý Huyền: "....... Em nói câu này nghe kỳ kỳ sao."
Nhưng Quý Du không thấy có gì kỳ cục, cô bé nhìn Tiêu Vũ, dè dặt hỏi: "Nhưng con đâu thể không thích cô Y?"
Tiểu •support• Quang lập tức nói: "Chị ngốc quá, chị có thể thích cô Y ít lại, vậy thì sẽ thích mẹ nhiều hơn."
Quý Du hiểu ra, gật đầu nói: "Ồ, vậy... vậy chị sẽ thích cô Y ít đi một chút."
Tiêu Vũ xoa đầu Quý Du, hỏi: "Đúng rồi, mai con học thêm môn gì thế?"
Quý Huyền ngồi xuống, đáp: "Cũng không có gì, chỉ để cô ấy tới kèm Quý Du làm bài tập thôi. Bình thường ở trường Tiểu Du hay tới văn phòng cô ấy làm bài tập, nhưng cuối tuần mang con đi phiền phức quá nên mới bảo cô giáo tới đây."
Tiêu Vũ hùng hồn nói: "Chỉ là làm bài tập thôi sao? Mang ra đây, để mẹ dạy con."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!