Chương 23: (Vô Đề)

Y Lam Nhã rưng rưng cắn miếng rau xanh, đây là món ít cay nhất trên bàn, nhưng chỉ là ít so với mấy món trên bàn mà thôi. Đối với Y Lam Nhã mà nói, món này vẫn quá cay.

Nhưng điều khiến Y Lam Nhã kinh ngạc là cô ta không ngờ Tiêu Vũ cũng không được ăn cay.

Vì thế, mọi người ngồi trong bàn nhìn Y Lam Nhã và Tiêu Vũ nước mắt lưng tròng ăn cơm, cảm thấy cạn lời.

Khổng Ngọc Tình khiếp sợ nghĩ thầm: Hóa ra bà chủ không biết ăn cay! Không ngờ  bà chủ vì để cho Y Lam Nhã ăn cay mà mà lại hy sinh bản thân mình.

Trong lòng Tiêu Vũ không trấn định như trên mặt, cô chỉ muốn chửi má nó. Cái thân thể này không biết ăn cay, Tiêu Vũ không dám nghĩ nếu cô không phải là người thích ăn cay thì sẽ bị thiêu đốt tới độ nào.

Quý Huyền ngồi cạnh Tiêu Vũ, nhìn Tiêu Vũ ăn món thịt cay trong nước mắt, nhận ly nước từ tay người giúp việc đưa cho cô nói: "Không ăn nổi thì đừng ăn nữa."

Tiêu Vũ liếc anh một cái:"Ai nói em ăn không nổi, đưa cho em một ly nước nữa, em còn ăn được hai chén nữa."

Tiêu Vũ nhận ly nước đá trong tay anh, uống một ngụm lớn rồi vươn đũa gắp thêm một miếng thịt. Ai bảo cô còn dặn người ta nấu càng cay càng tốt làm gì, rõ là gậy ông đập lưng ông, đau muốn chết.

Tiêu Vũ nhìn Y Lam Nhã một cái rồi cúi xuống ăn tiếp.

Y Lam Nhã là người thông minh, vừa rồi có phải mụ liệt chết giẫm kia khích mình không? Cô ta dám khích mình?

(Sao không dám! Hứ!)

Vì thế, cả bàn thấy hai người không biết ăn cay cúi đầu ăn một cách điên cuồng, còn những người ăn được cay như bọn họ chỉ biết câm nín ăn một cách từ tốn.

Tiêu Nhược Quang và Quý Du đều có đồ ăn riêng. Lúc này, nhìn môi mẹ mình sưng đỏ, Tiêu Nhược Quang rất đau lòng.

"Mẹ ơi, mẹ ăn mì của con đi! Mẹ chưa bao giờ ăn cay mà." Tiêu Nhược Quang bê tô mì của mình đưa cho Tiêu Vũ.

Tiêu Vũ lập tức xua tay nói: "Không được, là mẹ làm hỏng chuyện, sao để có thể để cô Y ăn cay một mình được!"

Y Lam Nhã đang muốn nói, ăn mì cũng được thì đã nghe Tiêu Vũ nói: "Chỉ còn hai tô mì, bọn con ăn đi! Mẹ ăn thì con ăn gì chứ? Chẳng lẽ lại phiền bác Trịnh nấu cho con sao? Làm phiền bác ấy như vậy không tốt đúng không?"

Vì thế, Y Lam Nhã câm miệng.

Còn Tiêu Vũ từ đầu chưa thích ứng với đồ cay, sau từ từ quen dần thì ăn rất thoải mái.

Sau khi ăn xong, Y Lam Nhã bị cay tới mức tức muốn chết đi sống lại, nhưng chỉ có nghẹn tức ngồi xuống sô pha. Quý Huyền ôm Tiêu Nhược Quang tới phòng khách, hỏi chuyện trường học của Tiêu Nhược Quang.

Quý Du chạy ào tới chỗ Y Lam Nhã, hỏi: "Cô ơi, mai cô có tới dạy kèm cho con không?"

Y Lam Nhã cười gật đầu, Tiêu Vũ đúng lúc này đi tới, nghe vậy liền nói: "Phiền cô quá."

Y Lam Nhã cắn răng nói: "Không có gì."

Tiêu Vũ bảo chị Vương đẩy mình tới cạnh chỗ Quý Huyền. Quý Huyền nhìn cô một cái rồi cúi xuống nói chuyện với Tiêu Nhược Quang.

"Quý Huyền, ôm em lên ghế đi" Tiêu Vũ chẳng hề khách sáo mà nhìn Quý Huyền nói.

Quý Huyền cũng không từ chối cô, nhẹ nhàng bế Tiêu Vũ lên sô pha, Tiêu Vũ dựa vào người Quý Huyền ngồi nói chuyện với Tiêu Nhược Quang. Quý Du thấy thế liền chạy lại, ngồi lên đùi Tiêu Vũ.

Quý Huyền nhíu mày vươn tay ôm Quý Du ngồi cạnh Tiêu Nhược Quang, nói với Quý Du: "Chân mẹ con không thoải mái, con đừng ngồi lên."

Quý Du dẩu môi nói: "Vậy bao giờ mẹ mới có thể ôm con được ạ?"

Tiêu Vũ dịu dàng cười nói với cô bé: "Tiểu Du, lại đây, mẹ bây giờ có thể ôm con được rồi."

Quý Du sủng sốt, lập tức reo lên, vừa cười vừa bò khỏi đùi Quý Huyền, bổ nhào vào lòng Tiêu Vũ.

Quý Huyền đang đỡ cô bé, chưa kịp nói năng gì thì lồng ngực đã trống không, con gái đã sà vào lòng vợ cũ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!