Chương 22: (Vô Đề)

Cây đàn trong phòng thật ra không phải là một cây đàn piano, mà là đàn organ giáo viên dùng để đàn mấy bạn nhỏ nghe.

Tiêu Vũ vuốt phím đàn, sâu trong lòng ngập tràn cảm xúc khó nói thành lời.

Đây không phải là lần đầu tiên Tiêu Vũ tiếp xúc với đàn organ, nhưng cô chưa bao giờ đàn qua. Nếu muốn hoàn thành nguyện vọng của nguyên chủ, đối với Tiêu Vũ mà nói chuyện này không hề đơn giản.

"Đàn một lát đi!" Quý Huyền giúp cô cắm điện vào.

Tiêu Vũ vươn ngón tay ra, nhẹ nhàng ấn hai cái, âm thanh sống động từ cây đàn điện tử bật ra.

Quý Huyền để hai đứa nhỏ ngồi bên xem, Tiêu Vũ thử đặt cả hai tay lên, những phím trắng đen xen kẽ cứ thay phiên nhau nhảy lên.

Tiêu Vũ vừa đánh đàn vừa quay đầu lại nhìn ba người, nở một nụ cười vô cùng ôn nhu, hàm răng trắng tinh, môi chín mọng, khóe môi cong lên rất đẹp mắt.

Tim Quý Huyền nhảy lên một phát, vội quay sang nhìn hai đứa nhỏ, thấy hai đứa chúng nó cũng mang vẻ mặt si mê, Quý Huyền cười bất đắc dĩ.

Trong lòng trẻ con, có lẽ mẹ chính là siêu nhân vạn năng đi. Quý Huyền nghĩ, lại quay đầu nhìn Tiêu Vũ đang đánh đàn rất nghiêm túc.

Bản nhạc dần kết thúc, Tiêu Vũ khẽ rụt tay đặt trên phím đàn về. Hai đứa nhỏ đứng dậy vỗ tay, đồng thời hô: "Mẹ thật lợi hại! Mẹ là giỏi nhất!"

Quý Huyền đứng dậy đi tới, sau khi rút phích cắm thì xoay người đẩy Tiêu Vũ ra khỏi phòng học nhạc.

"Anh thấy sao?" Tiêu Vũ hỏi.

Quý Huyền cúi đầu, nhìn cái nơ bướm trên đầu Tiêu Vũ, khẽ nói:"Không bằng trước kia."

Tiêu Vũ giơ đôi tay lên, thông qua khe hở giữa những ngón tay mà nhìn Ban Trinh Diệp và vị giáo viên đã quay lại, bình tĩnh nói: "Chắc vì ngón tay vẫn chưa linh hoạt."

"Ừ." Quý Huyền đáp.

Quý Du và Tiêu Nhược Quang lập tức nói:"Mẹ đàn rất giỏi! Nghe rất êm tai."

Quý Huyền cảm thấy bản nhạc vừa rồi khá quen tai bèn hỏi cô: "Vừa rồi là khúc gì thế?"

"《Hành khúc tang lễ》trong《Sonata B

-flat 》của Chopin.* "Tiêu Vũ nói.

Quý Huyền cười: "Đúng rồi, khó trách anh thấy quen thế, lúc chúng ta mới ở bên nhau thì em luôn đàn bài này."

"Đúng vậy! Tuy nhiên, mục đích không giống nhau." Tiêu Vũ nói, khi đó hai người mới ở bên nhau, nguyên thân đàn bản này vì cô ấy vừa mất cha mẹ, còn bây giờ cô đàn là vì sự ra đi của cô gái đó.

"Quý Huyền, anh mua cho em cây đàn organ đi, em muốn luyện tập." Tiêu Vũ quay đầu lại nhìn chiếc đàn điện tử, khẽ nói. Hai chân của cô không thể hồi phục trong thời gian ngắn, bởi vì nếu khỏi quá nhanh thì không thể là nói một hai câu là có thể cho qua được.

Nếu không phải việc liệt luôn nửa người trên ảnh hưởng tới sinh hoạt hằng ngày thì Tiêu Vũ cũng không muốn hồi phục với tốc độ chóng mặt như thế.

"Được." Quý Huyền đáp, anh từng thích Tiêu Vũ, nếu không thì sẽ không có Quý Du, dù tình yêu này chỉ tồn tại trong vòng mấy tháng ngắn ngủi.

Anh còn nhớ rõ như in cái ngày ông nội dẫn cô tới trước mặt anh. Anh cưới cô năm cô mới mười tám tuổi, đãi tiệc ba ngày liền, tuy hai người không đi đăng ký kết hôn nhưng bọn họ có cưới hỏi đàng hoàng, mở tiệc chiêu đãi gia đình hai bên, là vợ chồng được mọi người chúc phúc.

Khi đó, anh thích cô, về sau, họ đi đăng ký kết hôn năm cô hai mươi tuổi, nhưng anh đã không còn yêu cô nữa.

Từ khi có Quý Du, cô bắt đầu lạnh nhạt với anh, thậm chí sau khi Quý Du sinh ra, cô chỉ toàn tâm toàn ý bài bạc. Quý Huyền không biết trong một năm đó, trong lòng Tiêu Vũ rốt cuộc đã thay đổi ra sao.

(Dự đoán nguyên chủ lúc này đã bị mắc chứng trầm cảm sau sinh)

Nhưng, đến năm Quý Du hai tuổi bọn họ đành ly hôn. Còn bây giờ, Quý Huyền không biết cô có thể làm một người vợ và người mẹ tốt hay không.

Sau khi trở về, chưa đến hai ngày Quý Huyền đã sai người mang một cây đàn organ về. Tiêu Vũ vẫn dành mười lăm phút mỗi ngày để tập hồi phục chức năng như trước, đến khi đôi tay và nửa thân trên hoàn toàn bình phục, Tiêu Vũ mới dừng việc tập luyện cho nửa người dưới mà bắt đầu lao vào luyện tập dương cầm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!