Quý Huyền hoang mang chấp nhận sự thật vợ trước liệt tòan thân của mình nay đã thăng cấp thành người liệt nửa thân dưới xong thì mặt dại ra định đi lên lầu.
"Phải rồi, Quý Huyền, mai chúng ta dẫn Tiểu Quang đi xem nhà trẻ đi!" Tiêu Vũ ngồi trên xe lăn, trên tay bê chén canh, nói xong thì cúi đầu uống tiếp.
Quý Huyền nói: "Được, sáng mai tới trường trước kia Tiểu Du học xem thử."
"Em sao cũng được! Chỉ cần Tiểu Quang thích là được." Tiêu Vũ húp canh xong thì đáp.
Quý Huyền: ".... Đừng có vừa húp canh vừa nói chuyện, em nói chuyện nhà trẻ cho đàng hoàng không được à?"
"Không được." Tiêu Vũ đáp ngay, "Ngon mà."
Quý Huyền: "... Có ai bỏ đói em đâu cơ chứ!"
Tiêu Vũ ngẩng đầu nói: "Anh hỏi con đi."
Quý Huyền quay sang nhìn Tiêu Nhược Quang, chưa kịp mở miệng thì đã nghe Tiêu Nhược Quang nói: "Mẹ thích trường nào thì con sẽ học trường đó."
Quý Huyền: "........" Hâm mộ tới ghen tỵ...
Ngày hôm sau, Tiêu Vũ mặc bộ đồ mà Qúy Huyền đã mua khi cô yêu cầu ở bệnh viện, bộ váy màu hồng dài ngang đầu gối màu hồng, tóc cột bằng dải ruy băng hồng nhạt, thắt thành nơ bướm. Trong chớp mắt, Tiêu Vũ từ bà mẹ đơn thân 25 cái xuân xanh thành cô bé học sinh cấp ba mang khuôn mặt trẻ con trông chỉ tầm mười tám tuổi là cùng.
Quý Huyền đứng ngoài cửa thấy chị Vương đẩy Tiêu Vũ ra thì tự khiển trách bản thân, anh có cảm giác như mình bắt học sinh cấp ba sinh con cho mình, nhất thời thấy vô cùng tội lỗi.
"Oa! Mẹ đẹp quá!" Tiêu Nhược Quang đứng bên cạnh Quý Huyền, kinh ngạc trầm trồ, ngoác miệng nhìn mẹ mình đang đến gần, sau đó quay sang hỏi Quý Huyền: "Cha ơi, mẹ rất đẹp đúng không?"
Quý Huyền chỉ biết gật đầu nói: "Đẹp." Nói chính xác là đáng yêu.
Quý Du đeo cặp, nhìn cha mẹ và em trai cùng lên xe vội nói; "Mẹ ơi, con cũng muốn đi."
Tiêu Vũ cân nhắc một chút rồi nói: "Nhưng con phải đi học."
Quý Du vội lớn tiếng đáp: "Con có thể xin nghỉ."
"Tuần này con đã xin nghỉ mấy buổi rồi, khi đi thăm mẹ và đi đón mẹ về đã là hai lần, cô giáo sẽ không vui đâu."
Quý Du dẩu môi cúi đầu, mái tóc xoăn rối tung sau người che khuất bóng dáng cô đơn của bé.
Quý Huyền thấy vậy thì cực kỳ đau lòng, đang tính nói với Tiêu Vũ, dù sao con bé vẫn còn nhỏ, muốn đi thì đi thôi. Ai ngờ anh còn chưa mở miệng thì Tiêu Vũ đã nói trước.
"À, hay là con gọi cho cô Y xin nghỉ đi." Tiêu Vũ vươn tay ra sờ Quý Du.
"Hình như phải xin cô chủ nhiệm ạ." Quý Du đính chính.
Tiêu Vũ liền nói: "Mẹ sợ cô chủ nhiệm lớp con sẽ không vui khi con xin nghỉ mà. Con bảo cô Y giúp con xin nghỉ thì hẳn cô chủ nhiệm chắc không giận nữa."
Quý Du nghe xong, nghĩ nghĩ, cảm thấy rất có lý bèn nói: "Vậy để con gọi điện cho cô giáo."
Vì thế, Y Lam Nhã đang ngồi xe công cộng nhận được điện thoại thì hộc một ngụm máu mà nói: "Sao Tiểu Du không xin phép cô Vu? Cô vẫn chưa tới trường."
"Cô Y đấy à? Tôi là mẹ của Tiểu Du đây. Đúng thế, Tiêu Vũ mẹ của Tiểu Du, là thế này, hôm nay Tiểu Du muốn cùng tôi và CHA con bé đi xem nhà trẻ cho em trai. Cô giúp Tiểu Du xin phép cô Vu cho Tiểu Du nghỉ học nhé. Tiểu Du nói đã xin cô ấy hai lần nên bây giờ ngại gọi nhờ cô xin nghỉ tiếp."
Tiêu Vũ đột nhiên nói xen vào, giọng mang vẻ áy náy nhưng lại âm thầm khoe khoang, Y Lam Nhã vịn tay vào thành ghế, gân xanh trên mu bàn tay nổi rõ mồn một.
Sao lúc nào cô ta cũng muốn khoe khoang với mình? Sao ngày nào cũng phải báo tin cho mình? Thân sao? Thân lắm chắc? Thân lắm sao?
(Ừ, Thân lắm đó)
"Này cô giáo, cô có nghe thấy không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!