Tối đến, khi Quý Huyền về nhà liền thấy Tiêu Vũ đang ngồi trên sô pha, con trai con gái đều rúc vào hai bên người cô, con gái gối lên đùi phải cô, con trai thì gối lên đùi trái, còn cô thì mặt mày bình tĩnh ngồi đó xem phim Cừu và Sói Xám với hai đứa nhỏ. Quý Huyền thấy một đòn vào tim.
Đây chính là điều anh muốn lúc nghỉ ngơi! Nói đi, vì sao không khí giữa mấy người họ hôm nay lại ngọt ngào thế?
Quý Huyền đưa cặp xách cho người giúp việc, sau đó giật nhẹ cà vạt ra ngồi lên sô pha, liếc nhìn hai đứa nhỏ, thấy ba mẹ con vẫn nhìn ti
-vi như trước.
Quý Huyền: "....."
Tuy bị ngó lơ nhưng Quý Huyền vẫn rất nghiêm túc nhìn ba mẹ con, sau đó anh phát hiện mắt Quý Du sưng đỏ, Quý Huyền quan tâm hỏi: "Tiểu Du, con khóc à? Sao thế?"
Quý Du quay đầu liếc cha mình một cái rồi ngó lên ti
-vi tiếp.
Quý Huyền: "....." Vì, vì sao con gái anh không để ý tới anh?
Tiêu Nhược Quang bò dậy, bò xuống sô pha, chạy tới sô pha chỗ Quý Huyền đang ngồi rồi bò lên đó, nhìn Quý Huyền nói nhỏ: "Cha, hôm nay chị vừa khóc vừa chạy về đó."
"Vì sao?" Quý Huyền cả kinh, tuy con gái anh hay khóc lóc nhưng chưa bao giờ khóc ở trường cả.
"Để con kể cho cha nghe....." Tiêu Nhược Quang nhìn Quý Du vẫn không động đậy gì, sau đó thầm thì: "Chị ấy bị cô Y lừa."
Quý Huyền liếc sang Quý Du, rồi thì thầm theo Tiêu Nhược Quang hỏi: "Lừa thế nào?"
Tiêu Nhược Quang nói: "Cô ấy lừa chị là mẹ không cần chị, khiến chị đau lòng chạy về."
Quý Huyền: "......." Đó là sự thật.
Tiêu Nhược Quang lại tiếp tục nói: "Sau đó, con liền nói với chị là cô Y lừa chị ấy."
Quý Huyền: "Sao con biết cô Y lừa chị con?"
"Ơ?" Tiêu Nhược Quang nhìn Quý Huyền, chớp chớp mắt, trả lời: "Con có biết đâu."
Quý Huyền: "... Tiểu Quang à, con như thế là nói dối, thế là không đúng."
Tiêu Nhược Quang hồn nhiên nhìn anh: "Nhưng mà con nói thế, chị liền vui vẻ, sao lại không đúng ạ?"
Quý Huyền cúi đầu tự hỏi hai phút, vẫn không biết giải thích với con trai như thế nào, đành nói: "Con hỏi mẹ con ấy."
Tiêu Nhược Quang nhìn anh rồi bò xuống sô pha, chạy đi tìm Tiêu Vũ hỏi: "Mẹ ơi, cha bảo nói dối là không đúng. Vì sao ạ?"
Tiêu Vũ cười nhìn Quý Huyền một cái, rồi nhìn Tiêu Nhược Quang nói: "Kêu cha con mở cho con xem bộ phim hoạt hình tên ấy."
Tiêu Nhược Quang gật đầu, lại vất vả bò xuống sô pha chạy đi tìm cha, Quý Huyền nghe Tiêu Vũ nói vậy liền vội vàng lấy điện thoại ra tìm phim .
Sau đó, anh tìm được một phim hoạt hình vẽ theo kiểu chibi thì mở cho Tiêu Nhược Quang xem. Tiêu Nhược Quang ngoan ngoãn ngồi trên đùi Quý Huyền, nghiêm túc cùng Quý Huyền xem phim. Khi phim kết thúc, Tiêu Nhược Quang mới tiếc nuối nói: "Con biết rồi cha ạ, nếu con cứ nói dối mãi thì sẽ không ai tin con nữa đúng không?"
Quý Huyền vội gật đầu nói: "Đúng thế, một đứa bé hay nói dối, sẽ không ai thích hết."
Tiêu Nhược Quang khó xử nói: "Con không nói dối thường xuyên, chỉ khi nào nói thật không được thì mới phải nói dối thôi."
Quý Huyền liền răn đe cậu bé: "Vậy con có thể biết được khi nào nên nói dối, khi nào không nên sao?"
"Biết ạ!" Tiêu Nhược Quang không hề do dự mà gật đầu.
Quý Huyền: "......." Sao con trả lời dứt khoát thế?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!