Chương 18: (Vô Đề)

"Cô ơi, bài văn này con viết thế nào ạ?" Quý Du lấy lại vở, háo hức nhìn Y Lam Nhã.

Y Lam Nhã nghiến răng nghiến lợi cười nói: "Viết rất hay, nhưng sao câu cuối con lại viết con yêu mẹ thế? Như thế là lạc đề đấy, sau này không nên viết như thế nữa."

Quý Du thẳng thắn đáp: "Không sao ạ, mẹ con đã nói con rồi, con biết không nên viết thế nhưng con vẫn cứ viết, vì con muốn làm mẹ vui."

Cái con mụ liệt kia!!!

Y Lam Nhã nắm tay thành nắm đấm cười hỏi: "Con đọc cho mẹ nghe chưa?"

Quý Du liền vui sướng nói: "Là mẹ dạy con viết đó cô!"

Y Lam Nhã đột nhiên muốn trào máu họng, Tiêu Vũ!!!

Y Lam Nhã hít sâu một hơi, lộ ra vẻ mặt lo lắng nói: "Tiểu Du, không phải trước kia con kể với cô là mẹ con không yêu con sao?"

Quý Du sửng sốt, nhìn Y Lam Nhã. Y Lam Nhã trông có vẻ khó xử: "Trước kia con từng nói với cô là mẹ con không cần con nữa mới ly hôn với ba con. Con rất ghét mẹ, giờ không ghét nữa à?" Thật ra hồi đó Quý Du đâu nói ghét, cô bé xài từ hận, nói cả đời này sẽ không tha thứ cho mẹ.

Ngôn ngữ của con trẻ, vô tình cũng tàn nhẫn, tuy chúng không biết cái gì là đúng cái gì là sai nhưng lời nói ra lại vô tâm đến thế.

Hốc mắt Quý Du từ từ đỏ hoe, Y Lam Nhã lau mặt cho bé, đau lòng nói: "Ngoan nào, đừng khóc, cô mãi mãi ở bên con mà. Cô.... Cô chỉ sợ con bị tổn thương nên mới nhắc nhở con thôi."

Quý Du ngẩng đầu, òa lên nức nở, ôm mặt chạy ra chỗ tài xế.

- ---------

Tiêu Vũ đang tập giơ tay lên, chị Vương đứng cạnh nhìn, kinh ngạc trầm trồ: "Xác suất liệt toàn thân có thể khỏi hẳn rất thấp, đặc biệt là khi thần kinh bị tổn thương. Huống hồ lại trong thời gian ngắn như vậy mà tay đã khôi phục cảm giác, đây là lần đầu chị thấy sự tiến bộ nhanh như vậy."

Tiêu Vũ vừa nhẹ nhàng giơ tay lên vừa nói: "Chắc do em mới bị thương, thần kinh tổn thương không nghiêm trọng lắm. Để em bảo Quý Huyền tìm giúp em một bác sĩ châm cứu, giúp em kích thích thần kinh, hy vọng có thể từ từ khôi phục."

Chị Vương ngưỡng mộ nói: "Số em may mắn ghê, có nếp có tẻ, con trai hiếu thảo, con gái đáng yêu, còn được chồng trước đón về nhà. Chị thấy chồng trước của em không tồi đâu, đẹp trai, công thành danh toại, trông có vẻ không phải hạng đàn ông bội bạc trăng hoa gì."

Tiêu Vũ cười phá lên nói: "Ôi chị ơi, chị thấy em thế này còn bảo số em may mắn à?"

Chị Vương thở dài: "Chị có xem qua tin tức vụ tai nạn của em rồi, em đúng là xui tận mạng. Sao có mỗi em bị văng ra ngoài chứ, lại có bị thương đúng ngay xương cổ. Ôi! Giờ được như thế này đúng là số em không tệ đâu."

Tiêu Vũ lại cười ha ha nói: "Chị nói đúng, vụ tai nạn đó còn có một người chết đấy!"

Chị Vương: "...." Chị đứng hình nhìn Tiêu Vũ hỏi: "Rốt cuộc em muốn nói là em tốt số hay không thế?"

Tiêu Vũ quay đầu nhìn ra cửa sổ, một chiếc xe đang từ từ dừng lại ngoài sân, Tiêu Vũ khẽ nói: "Tốt? Hay không tốt? Đâu phải chuyện chị có thể khống chế được, dù chị nỗ lực nhiều thế nào cũng chưa chắc có kết quả tốt, đương nhiên còn tùy thuộc vào cách mình nhìn nhận nữa."

"Nếu so với những người hôm ấy bị tai nạn ngồi trong xe chỉ bị xây xát thì em bị văng ra ngoài, tổn thương xương cổ rồi giờ ra nông nỗi này đúng là xui xẻo. Nhưng nếu so với vị nạn nhân xấu số kia thì em lại thấy may mắn, thấy mình tốt số thật. Chị thấy đúng không? Nên tùy thuộc vào cách mình nghĩ thế nào thôi chị ạ. Em vẫn sống, có con, có chồng trước gánh hộ tiền viện phí và sinh hoạt phí thì em sẽ dốc hết sức mình để khỏe lại, em thấy số em khá may mắn đấy."

Nhưng còn nguyên chủ, mục tiêu suốt đời của cô ấy là trở thành một nghệ sĩ dương cầm nổi tiếng, tuy còn sống, tuy còn con cái, tuy còn đường lui là chồng trước, nhưng đều không phải là thứ cô ấy muốn, mà cô ấy cũng chẳng chống đỡ tới phút cuối được.

Cô ấy không phải là một người mẹ tốt, cũng không phải là một người vợ tốt, nhưng ít ra đời này cô ấy đúng là một cô con gái hiếu thảo.

Đời trước, dù cô ấy có phải ngồi xe lăn cũng quyết không quay về để nhận lấy sự thương hại của người khác như cô đang làm bây giờ. Cô sẽ không trách cứ hành vi của nguyên chủ, mỗi người có sự lựa chọn riêng của họ.

Cửa xe ngoài sân đột nhiên bị đẩy ra, Tiêu Vũ thấy Quý Du vọt khỏi xe, mái tóc xoăn xõa bung, bộ đầm công chúa cũng tung bay.

Tiêu Vũ tươi cười nói: "Chị nhìn xem, con gái đáng yêu của em đã về rồi."

Chị Vương nhìn cô bé đang chạy vào nói: "Cô bé này thật đáng yêu, mà trông có vẻ cũng rất thích em."

"Đúng thế!" Tiêu Vũ thản nhiên nói: "Dù sao cũng là máu mủ ruột rà, đây cũng là lý do mà con hồ ly tinh kia kiêng kỵ, không biết hôm nay cô ta đã nói gì với con bé? Em hóng quá đi mất."

Chị Vương: "...."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!