Chương 17: (Vô Đề)

Quý Huyền thấy Tiêu Nhược Quang hiếu thuận đưa chén canh kia cho Tiêu Vũ thì cũng không giận, trông mong ngắm con trai ăn canh, hỏi: "Ngon không con?"

Tiêu Nhược Quang vừa húp canh vừa gật đầu: "Rất ngon, rất ngon, rất rất ngon ạ."

Quý Huyền nhìn cậu như thế thì lòng đau như bị kim châm, anh xoa đầu Tiêu Nhược Quang hiền từ nói: "Ăn chậm thôi, ăn chậm thôi."

Tiêu Vũ nhìn anh cười nhạo: "Người đói bụng đâu phải là anh đâu!"

Quý Huyền: "...... Em ăn canh của em đi."

Tiêu Vũ quay đầu đi ăn canh tiếp, Quý Huyền đã quen bị Tiêu Vũ chọc tức, anh nhìn Tiêu Vũ hỏi: "Sáng nay chưa ăn sao? Để con đói tới mức đó."

Khổng Ngọc Tình nói theo: "Đúng thế, cậu chủ nhỏ đã đói tới nông nỗi đó, có phải từ tối qua đến giờ chưa được ăn gì không?"

Tiêu Vũ vừa ăn canh vừa nói: "Ăn thì có ăn, nhưng mà hơi ít."

Quý Huyền liền hỏi: "Hơi  ít là sao?"

Tiêu Vũ ngẫm nghĩ rồi nói: "Uống một ly sữa đậu nành thêm một cái bánh bao không, coi như là ít đi!"

Quý Huyền lại quay đầu sang nhìn Tiêu Nhược Quang, hạ giọng hỏi: "Tiểu Quang, không phải cha đã đưa con thẻ sao? Sao con không mua đồ ngon mà ăn?"

Tiêu Nhược Quang gật đầu nói: "Con có đi mua nhưng mà thẻ không dùng được ạ."

Quý Huyền sửng sốt: "Sao lại không dùng được?"

"Ông bán sữa đậu nành nói chỗ họ không quẹt thẻ được ạ." Tiêu Nhược Quang nói một cách đương nhiên.

Quý Huyền: "......"

Tiêu Vũ lập tức cười nói: "Con trai của mẹ thật thông minh quá!"

Tiêu Nhược Quang đỏ mặt cúi đầu: "Con cảm ơn mẹ."

Quý Huyền: "!!!" Cái gì? Vừa rồi đã xảy ra chuyện gì? Sao cô ấy lại tăng thêm cảm tình với Tiểu Quang rồi?

Khổng Ngọc Tình: "!!!" Chuyện đó có liên quan gì tới thông minh?

Quý Du vội nhào tới nói: "Mẹ ơi mẹ, con có thông minh không ạ?"

Tiêu Vũ nghiêm túc hỏi: "Tiểu Quang đi mua sữa đậu nành biết được ở đó người ta không cho quẹt thẻ, còn con biết gì nào?" Hỏi xong thì tranh thủ quay đầu húp một ngụm canh thật lớn, ngon quá xá đi! Mình có thể ăn hết hai chén luôn ấy chứ.

Quý Du nghẹo đầu sang một bên nghĩ ngợi, thật lâu sau mới nói: "Con..... Con rất kính trọng cô Y, con là học sinh ngoan?"

Tiêu Vũ liền nói: "Đó là chuyện mà con đang và phải làm, không được tính là chuyện mà mẹ nên khen con."

Quý Du liền nhíu mày: "Nhưng mà những bạn khác kính trọng giáo viên đều được mẹ khen!"

Quý Huyền cũng nói: "Em nói vậy mà cũng nói được sao? Tuy là chuyện đương nhiên nhưng chuyện này cũng nên khen ngợi mà."

Khổng Ngọc Tình cũng hùa vào: "Đúng thế, bà chủ nói như thế sẽ khiến cô chủ nhỏ sẽ không có động lực, hơn nữa còn cho rằng dù sao cũng không được khen, vậy không kính trọng giáo viên cũng chẳng sao."

Tiêu Nhược Quang chớp chớp đôi mắt to, nhìn họ với vẻ kỳ quái: "Nhưng mà, mẹ nói kính trọng giáo viên là việc phải làm, cũng chưa nói nếu không kính trọng thì sẽ bị phạt, ví dụ như tét đít."

Quý Du: "!!!" Tét đít!!!

Quý Huyền: "........" Nghe có lý!

Khổng Ngọc Tình: "......." Thế mà mình lại không nghĩ ra.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!