Trong xe im ắng tầm ba phút, sau đó Quý Du gian nan mở miệng hỏi: "Mẹ ơi, cái đó.... nói dối với ý tốt ạ?"
Tiêu Vũ nói với vẻ đương nhiên: "Đúng vậy!"
Quý Huyền: "......."
Vì thế, Quý Huyền bắt đầu nghĩ lại, bản thân đối với con, có phải quá mức thẳng thắn cứng nhắc không, hẳn là nên giống cô... ăn nói uyển chuyển một chút?
"Mẹ ơi, nói dối với ý tốt là sao ạ?" Tiêu Nhược Quang chớp chớp mắt nhìn Tiêu Vũ.
Quý Huyền trong lòng cả kinh, làm sao bây giờ? Nếu nói cho Tiểu Quang biết nói dối với ý tốt là gì, con liền biết mình vừa bị lừa, nhất định sẽ rất buồn.
Quý Huyền quay đầu lại nhìn Tiêu Nhược Quang, cảm thấy hoang man, anh nên nói gì để vượt qua cửa ải này?
Thế nhưng anh lại nghe Tiêu Vũ mỉm cười nói với Tiêu Nhược Quang: "Khi nào lớn lên con sẽ hiểu."
Tiêu Nhược Quang tròn mắt: "Đây là chuyện chỉ có người lớn mới biết ạ?"
(Hồi bé nghe được câu này tức lắm luôn đó, câu trả lời này chỉ áp dụng với đứa con Nhị thập tứ hiếu Tiểu Quang thôi)
Tiêu Vũ gật đầu nói: "Ừ."
Quý Huyền: "......." Nghe có vẻ... đúng?
Quý Du nhìn Tiêu Nhược Quang rồi lại nhìn Tiêu Vũ hỏi: "Mẹ ơi, vì sao mẹ có thể nói cho con biết nói dối với ý tốt là gì mà lại không nói cho em biết?"
Tiêu Vũ nhìn Quý Du nói: "Vì con đã đi học rồi, em ấy thì chưa."
Thế là hai chị em đều tán thành với ý kiến của mẹ, sau đó im lặng. Quý Huyền nãy giờ ngồi quan sát từ đầu đến cuối chợt thấy như bị một đòn vào tim, vì cái gì mà cô nàng này nói trời nói đất gì cũng được vậy? Mấy cái đó liên quan tới nhau sao?
Khi ô tô ngừng ở cửa biệt thự, chị Vương bước xuống xe, cùng với Ban Trinh Diệp lấy xe lăn xuống.
Quý Huyền đỡ hai đứa nhỏ xuống xe, Tiêu Nhược Quang há hốc miệng thành hình chữ O khi nhìn thấy căn nhà trước mặt, thảng thốt "Oa~" lên một tiếng. Sau đó hưng phấn lôi kéo Quý Du hỏi: "Chị! Chị! Đây là nhà của chúng ta sao? Đây là nhà của chúng ta sao?"
Quý Du đầy kiêu ngạo, khoanh tay trước ngực, lỗ mũi hếch lên trời mà nói: "Đúng vậy! Đẹp không?"
Tiêu Nhược Quang gật đầu lia lịa nói: "Đẹp lắm đẹp lắm, đẹp hơn nhà em nhiều."
Quý Du càng kiêu ngạo hơn, nói: "Chắc chắn rồi, nhà em như thế nào?"
Tiêu Nhược Quang nghĩ nghĩ rồi nói:"Nhà em lớn cỡ này nè." Nhóc khua tay, diễn tả là nó rất lớn, nhìn Quý Du đầy chân thành.
Quý Du nhìn không hiểu, nhưng cô nhóc sẽ không thừa nhận là mình không hiểu, cho nên, cô bé ra vẻ hiểu biết gật đầu nói: "Có vẻ lớn thật, nhưng vẫn không lớn bằng nhà chị."
Tiêu Nhược Quang tán thành gật đầu, quay đầu lại nói với Tiêu Vũ: "Mẹ ơi, sau này chúng ta sẽ được ở nhà to."
Tiêu Vũ gật đầu, Quý Huyền cúi người giúp cô tháo đai an toàn, duỗi tay bế Tiêu Vũ ra. Tiêu Vũ ngắm nhìn căn nhà trước mặt, thấy hơi hơi quen thuộc, đã trở lại!
Cô chưa hết cảm khái thì đã thấy cửa lớn biệt thự mở ra, một mỹ nhân thuần mỹ (thuần khiết mĩ lệ) đi từ trong ra, mặc chiếc đầm liền màu xanh lam, bên ngoài khoác thêm một cái áo khoác ren, trông vừa dạt dào sức thanh xuân lại vừa đẹp đẽ trang nhã.
Quý Huyền đang định đặt Tiêu Vũ xuống xe lăn thì nghe thấy Tiêu Vũ nói: "Bế em vào đi!"
Quý Huyền khẽ cười: "Tiêu Vũ." Tiêu Vũ ngẩng đầu nhìn anh, chỉ thấy Quý Huyền nói: "Em mơ đẹp nhỉ?"
Tiêu Vũ: "......." Tên này học phản kích nhanh thế!
Thấy vẻ mặt ngơ ngác của Tiêu Vũ, Quý Huyền tâm tình vui vẻ đặt cô lên xe lăn, không những thế còn tốt tính đẩy xe lăn tiến về phía trước.
Y Lam Nhã đi ra đúng lúc, thấy đoàn người trước mặt thì mỉm cười tiến lại gần nói: "Anh Quý, anh đã về."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!