Thấy hai người nào đó nói chuyện càng lúc càng thái quá, Lâm Hồng không nhịn nổi nữa mà nói: "Mấy người đến để thăm con trai tôi đó! Có cần soi mói thế không hả? Với lại con trai tôi khó coi chỗ nào chứ!"
Văn Thiên Lãng nhìn đứa nhỏ cười bảo: "Khó coi càng tốt! Ai cũng bảo nhỏ khó coi lớn lên mới đẹp.
Văn Liệt lúc bé cũng xấu lắm, giờ đẹp rồi đó.
"
Văn Liệt không quan tâm ông cha mình nói gì, cậu chỉ muốn xem thử em trai và em gái mình trông như thế nào.
Cậu em trai trông có vẻ không ưa nhìn, tuy không có nếp nhăn nhưng ngũ quan chưa nảy nở nên khiến cho đứa bé trở nên xấu xí.
Bây giờ bé đang nằm trong nôi ngủ say, nằm thẳng, đôi bàn tay nắm chặt.
"Em thích em trai chứ?" Tiêu Vũ ở bên cạnh hỏi.
Văn Liệt lắc đầu, nói: "Em đã có em trai rồi."
Tiêu Vũ sửng sốt, Văn Liệt quay đầu nhìn Quý Du và Tiểu Quang bên cạnh, nói với Tiêu Vũ: "Bọn họ muốn đến xem em bé." Cậu mỉm cười rồi nói: "Nên em dẫn họ đến xem."
Tiêu Vũ: "......"
Nhìn khung cảnh hài hợp giữa nam chủ và hai nhân vật phản diện hi sinh (pháo hôi), Tiêu Vũ có chút chột dạ, cô nói: "Vậy là tốt rồi, chúng ta về nhà thôi."
Quý Du nhìn em bé trong nôi, quay đầu lại và vui vẻ nói với Tiêu Vũ: "Mẹ ơi, em bé thật dễ thương, mẹ sinh cho con thêm một em gái nữa đi ạ."
Quý Huyền nắm chặt tay, nở nụ cười vui mừng với Quý Du.
Tiêu Vũ sờ đầu cô bé, không đồng ý cũng không từ chối.
Quý Du và Tiêu Nhược Quang nhiệt tình hơn Văn Liệt rất nhiều, vây quanh nôi một lúc lâu, Lâm Hồng nhìn chằm chằm vào bên này không rời mắt.
Trước đây cô ta đã gài bẫy Văn Liệt mấy lần, bây giờ đứa con đang ở bên cạnh Văn Liệt, làm sao cô ta yên tâm được, cô ta sợ thằng ranh Văn Liệt không biết vu hồi (đánh lén sau lưng) là gì, thẳng tay quăng đứa bé xuống đất luôn.
Đến khi Văn Liệt chuẩn bị rời đi, thấy cậu không động tay chân gì, lúc này Lâm Hồng mới yên tâm.
Hai người phụ nữ vừa mới sinh xong không có chút sức lực gì, lúc này đang nằm bẹp trên giường, Văn Thiên Lãng thuê 3 người bảo mẫu, hai người lo cho người lớn, một người chăm sóc trẻ nhỏ.
Vì là phòng đơn nên không chen chúc lắm.
Khi Tiêu Vũ rời đi, Văn Liệt còn liếc nhìn Lâm Hồng một cách nhìn lạnh lùng.
Người nhà họ Văn cũng đang từ từ đến rồi, Tiêu Vũ không muốn gặp mặt ông cụ Văn, Văn Liệt cũng không muốn, cho nên bọn họ rời đi trước khi người nhà họ Văn đến.
Buổi tối, Tiêu Vũ và Quý Huyền ngồi trên ghế sofa xem TV, Tiêu Vũ nói: "Y Lam Nhã coi như cầu gì được nấy* rồi.
*Gốc: : cầu nhân đức được nhân đức, tóm lại là đạt thành lý tưởng nguyện vọng
- Nguồn: hoasinhanhca. wordpress. com
Quý Huyền không quan tâm đến Y Lam Nhã, anh thuận miệng đáp: "Ừm, Tiêu Vũ, anh nghĩ kĩ rồi, em thấy tụi mình đi Hawaii hưởng tuần trăng mật được không?"
Tiêu Vũ cau mày hỏi lại anh: "Hưởng tuần trăng mật sao? Chúng mình còn chưa kết hôn, tuần trăng mật cái gì chứ?"
Quý Huyền ngay lập tức nói: "Kết hôn tốt đó! Có thể đến đảo Fiji chụp ảnh cưới, nghe nói khung cảnh ở đó rất tuyệt vời!"
Tiêu Vũ: "......."
"Mẹ, mẹ với cha định đi chơi ạ?" Tiêu Nhược Quang ngồi bên cạnh họ đang xem phim hoạt hình, nghe cha mình nói thế, nhóc liền quay đầu hỏi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!