Chương 100: (Vô Đề)

Lâm Hồng bị màn phản dame của Tiêu Vũ làm cho không thể nói nên lời, Y Lam Nhã thấy vậy thì hí hửng muốn bay lên luôn.

Y Lam Nhã đang có tâm trạng tốt nói: "Chị ơi, chị sắp sinh rồi, sao cứ phải làm khó tiểu Liệt thế ạ? Chị không phải là mẹ ruột của thằng bé, chị đi sinh con, chắc nó không có ý định đi xem đâu."

Tiêu Vũ cười hì hì, nói theo: "Đúng rồi đó!"

Nghe câu trả lời của Tiêu Vũ, Văn Thiên Lãng đang đi phía trước tức giận, quay lại mắng Y Lam Nhã: "Cô im đi."

Sau đó anh ta vội vàng bảo tài xế đỡ Lâm Hồng lên ghế sau xe, Y Lam Nhã thì ngồi ghế phụ.

Trước khi lái xe, Văn Thiên Lãng thò đầu ra nói với Tiêu Vũ: "Nói cho thằng ranh đó biết, nếu nó dám không đến thì nó chết chắc."

Tiêu Vũ cười nói: "Vậy anh cứ yên tâm! Tôi tuyệt đối không bao giờ nói cho em ấy biết đâu."

Văn Thiên Lãng: "........"

Lâm Hồng ba chấm lắm rồi, vội nói: "Em sắp sinh rồi, đi nhanh lên, bụng đau quá đi!!!!"

Văn Thiên Lãng vẫy tay với tài xế nói: "Mau mau mau lên, không thấy phu nhân sắp sinh rồi à? Mau xuất phát đi."

Tài xế ấm ức liếm môi rồi lái xe rời đi.

Tiêu Vũ nhìn vào mông xe của Văn Thiên Lãng và nghĩ : Một vai làm nền (pháo hôi) chuẩn bị lên sàn rồi.

Khi Văn Liệt thức dậy, Tiêu Vũ liền kể cho cậu nghe chuyện này.

Văn Liệt gật đầu không nói gì, cậu không quan tâm đến chuyện Lâm Hồng sắp sinh, sinh con trai hay con gái đều không liên quan gì đến cậu cả.

"Em muốn có em trai hay em gái?" Tiêu Vũ hỏi cậu.

Văn Liệt cười nói: "Có em trai hay em gái cũng không quan trọng, đã đi theo mẹ kế, nhất định không phải người tốt."

Tiêu Vũ vỗ vỗ đầu cậu, nói: "Thôi, vậy em ở nhà đi! Nếu..... muốn đi thăm, có thể nói với chị nhé."

Văn Liệt lắc đầu, sau đó xoay người trở lại bàn ăn.

Quý Du nhìn thấy cậu quay lại liền hỏi: "Mẹ gọi anh qua làm gì thế?"

Văn Liệt đáp lại: "Chị Tiêu nói mẹ kế của anh sinh em bé rồi."

Quý Du nói với vẻ khẩn trương: "Sinh em bé? Sinh em bé sao? Chúng mình đi thăm đi."

Văn Liệt lắc đầu nói: "Anh không muốn đi, quan hệ giữa anh với mẹ kế không tốt, đi có gì hay?"

Quý Du lo lắng: "Anh có quan hệ xấu với mẹ kế anh, chứ đâu có quan hệ xấu với em kế đâu.

Em chưa bao giờ thấy em bé cả, lúc em trai về thì đã 3 tuổi rồi."

Tiêu Nhược Quang đang uống sữa nghe chị gái nói vậy thì ngẩng đầu lên, đầu lắc lư, trên môi còn dính lớp sữa mỏng hình tròn, nhóc hỏi ngây ngô: "Chị gái không thích em ba tuổi ạ?"

Quý Du đáp: "Thích chứ!"

Tiêu Nhược Quang lại hỏi: "Chị thích em bé hơn hay em 3 tuổi hơn?"

"Ờ......" Quý Du ngập ngừng, nhóc chưa bao giờ thấy em bé cả.

Vì vậy, Tiêu Nhược Quang nhìn chị gái với ánh mắt buồn bã, ánh mắt mang vẻ muốn nói lại không nói nên lời khiến Quý Du cảm thấy tội lỗi.

Quý Du liền đáp lại một cách chắc nịch: "Chị chắc chắn thích tiểu Quang hơn."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!